⬅ Trước Tiếp ➡
Tịch Mục Bạch đuổi theo, rất không dễ gì mới tóm được cậu nhóc ở cửa khách sạn, lúc kéo cậu nhóc xoay lại mới thấy được đôi mắt cậu nhóc ầng ậc nước.
Từ nhỏ Tịch Lâm đã trầm tính, ít lời, là cái dạng mà bạn cho cậu nhóc một quyển sách, cậu nhóc có thể ngồi trong góc đọc cả ngày.
Cậu chưa bao giờ khiến người lớn phải quan tâm đến, cũng chưa bao giờ khóc.
Hôm nay cậu thật sự rất khác thường, đây cũng là lần đầu tiên Tịch Mục Bạch thấy dáng vẻ ấm ức của cậu.
Lúc Hạ Tinh Hà ly hôn với anh, Tiểu Lâm còn chưa đến một tuổi, 3 năm qua, cậu nhóc cũng chưa từng gặp cô.
Anh cho rằng cậu nhóc chẳng có suy nghĩ hay cảm giác gì về mẹ, lại không nghĩ... cậu sẽ buồn phiền trong lòng về chuyện này.
Tâm trạng của Tịch Lâm không tốt, Tịch Mục Bạch định dẫn cậu về nhà.
Anh gọi điện thoại cho mẹ Tịch, sau đó dẫn Tiểu Lâm đi. Trên đường trở về, Tiểu Lâm vẫn nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ, bóng lưng nhỏ bé cô độc.
Tịch Mục Bạch ngồi ở bên cạnh cũng không nói chuyện, lúc xe đi ngang qua bệnh viện, anh không khỏi nhớ tới Hạ Tinh Hà đang ở bên trong.
Cũng không biết hiện tại cô thế nào rồi.
Nghĩ đến cô, Tịch Mục Bạch liền khó tránh khỏi sẽ nghĩ đến tình trạng hiện tại của cô, Hạ Tinh Hà nghèo túng thành dáng vẻ này, thật sự vượt quá tưởng tượng của anh.
Nếu Tiểu Lâm mà biết tình cảnh hiện tại của mẹ cậu nhóc thì nhất định sẽ rất đau lòng.
Tịch Mục Bạch quyết định tạm thời không cho con trai gặp mặt mẹ mình, miễn cho Tiểu Lâm nhìn thấy sẽ đau lòng...
Trở lại khu biệt thự Tử Ngọc, Tiểu Lâm đã ngủ thiếp đi.
Tịch Mục Bạch ôm cậu đi vào phòng khách, di động trong túi bỗng nhiên vang lên.
"Cậu chủ, cậu giao cậu chủ nhỏ cho tôi đi." Thím Du đi đến đón lấy Tiểu Lâm.
Tịch Mục Bạch giao con trai cho bà rồi lấy điện thoại ra, vừa nhìn liền thấy là một số điện thoại lạ.
"Alo?" Anh nghi ngờ chuyển máy, cũng không nghĩ tới là bệnh viện gọi điện đến.
"Xin hỏi là anh Tịch Mục Bạch phải không? Chúng tôi gọi đến từ bệnh viện Đệ Nhất."
"Phải, là tôi. Có chuyện gì sao?" Tịch Mục Bạch khó hiểu hỏi, nhưng anh đoán có lẽ là có liên quan đến Hạ Tinh Hà.
……………
Cô tới báo án!
"Anh Tịch, bệnh nhân hôm nay anh đưa đến đã không thấy đâu nữa, chúng tôi nghi ngờ cô ấy đã rời khỏi bệnh viện! Nhưng tình huống hiện của cô ấy rất không ổn, căn bản không thể rời khỏi bệnh viện, anh có thể liên lạc với cô ấy, khuyên cô ấy quay lại bệnh viện tiếp tục điều trị không?"
Quả nhiên có liên quan đến Hạ Tinh Hà, chỉ có điều anh lại không nghĩ tới cô sẽ rời khỏi bệnh viện!
Hạ Tinh Hà xảy ra tai nạn xe cộ, vết thương có phần nghiêm trọng, theo lý nên nằm viện vài ngày.
Nhưng cô vừa tỉnh đã trốn đi...
Y tá của bệnh viện còn nói, lúc Hạ Tinh Hà đi, cô vẫn để lại 3000 tệ trên tủ đầu giường. Số tiền kia là Tịch Mục Bạch bảo y tá đưa cho cô, nhưng cô không muốn, cô từ chối ý tốt của anh.
Tịch Mục Bạch biết trên người cô không có đồng nào, cộng thêm bây giờ thân thể cô rất không tốt, anh không biết tại sao cô lại muốn đi.
Chẳng lẽ cô không thèm để ý chút nào đến thân thể của mình sao?
Tịch Mục Bạch có chút tức giận, nhưng nhận điện thoại xong, anh vẫn lái xe đi tìm cô.
Cũng không phải là anh muốn quan tâm cô nhiều hơn gì đâu, nhưng có nói thế nào thì cô cũng là mẹ của Tiểu Lâm.
Vì Tiểu Lâm, anh không thể không để ý đến cô.
Tịch Mục Bạch lái xe đi tìm kiếm Hạ Tinh Hà khắp nơi, mà Hạ Tinh Hà thì lại đang ngồi xe đến cục cảnh sát.
Cô đến để báo án!
Trên đầu Hạ Tinh Hà quấn băng vải, trên mặt cũng có vết bầm tím, làn da cô trắng xanh, thân thể nhìn qua vô cùng yếu ớt, cảnh sát còn tưởng rằng cô là vì vết thương trên người mà đến báo án.
Lại không nghĩ đến cô sẽ báo án vụ tai nạn xe cộ vào 6 năm trước.
"Cô Hạ, cô nói cô xảy ra tai nạn xe cộ vào 6 năm trước, là bị người có ý định mưu sát cô hãm hại sao?" Cảnh sát kinh ngạc hỏi lại.
Hạ Tinh Hà gật đầu, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, "Đúng vậy! 6 năm trước bệnh tình cha tôi nguy kịch, tôi vội vàng trở về từ nước ngoài, nhưng lại bị người ta hại đến thiếu chút nữa thì chết. Chẳng qua tôi lại không chết, chỉ bị mất trí nhớ, cái gì cũng không nhớ hết. Hôm nay tôi không cẩn thận xảy ra tai nạn xe cộ, cho nên tôi đã nhớ lại toàn bộ mọi chuyện trước kia."
"Vì sao cô lại nói có người muốn mưu sát cô?"
"Lúc đó tôi nhận ra đằng sau luôn có một chiếc xe đi theo tôi, chính chiếc xe đó đã tông vào tôi, người nọ là cố ý!"
Cảnh sát dần trở nên nghiêm túc, "Cô còn nhớ được manh mối nào khác không?"
"Tôi nhớ rõ đuôi biển số xe là 53, người lái xe là người Mục Dương."
Cảnh sát có chút nghi ngờ, "Chuyện xảy ra cách đây 6 năm, cô Hạ lại từng mất trí nhớ, tại sao có thể nhớ rõ như vậy?"
Hạ Tinh Hà thản nhiên nói: "Bởi vì người nọ muốn giết tôi, tôi có chết cũng sẽ không quên những gì tôi nhìn thấy! Hơn nữa, trí nhớ của tôi rất tốt."
⬅ Trước Tiếp ➡