Bởi vì mới vừa nhận được thù lao nên Hạ Tinh Hà cũng không vội xuất viện.
Trước giờ cô không tiết kiệm tiền, nhưng mỗi một số tiền cô kiếm được đều dùng vào việc đáng dùng.
Hiện giờ cô cần nhanh chóng hồi phục sức khỏe, vậy nên cần thiết phải tiêu tiền.
Chỉ khi cô sớm ngày bình phục, mới có thể sớm ngày kiếm tiền.
Hạ Trí sắp tốt nghiệp, gần đây cũng không cần đến trường học nên cậu cứ ở bệnh viện chăm sóc Hạ Tinh Hà, thuận tiện làm một ít phần mềm mini kiếm tiền.
Xem Hạ Tinh Hà nỗ lực như vậy, cậu cũng cố gắng chăm chỉ, viết xong phần mềm liền đọc sách, không hiểu chỗ nào liền hỏi Hạ Tinh Hà.
Sau đó hai ngày tiếp theo, Hạ Trí phát hiện, Hạ Tinh Hà biết thật quá nhiều!
Dường như không gì mà cô không biết!
Thế này Hạ Trí mới biết, cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn. Cậu cảm giác được chính mình quá nhỏ bé nên càng hăng hái học tập hơn……
Nhưng khoảng cách giữa thiên tài và người thường, cậu khó lòng mà vượt qua được.
Trong hai ngày, Hạ Tinh Hà đã đọc mấy chục quyển sách……
Đặt quyển cuối cùng xuống, Hạ Tinh Hà lắc đầu, vẻ mặt có chút bất mãn.
“Chị, sao vậy?” Hạ Trí tò mò hỏi, “Những quyển sách này, chị đều không hài lòng sao?”
“Những quyển sách này, thứ có thể học được quá ít. Không có sách nào tốt hơn sao?” Hạ Tinh Hà hỏi.
Hạ Trí bị đả kích, “Những thứ này chính là sách tốt nhất mấy năm gần đây, có rất nhiều quyển em đều xem không hiểu đâu, sao chị lại chướng mắt.”
“Giáo trình cho sinh viên học của em có độ khó không cao. Em đừng mượn sách ở thư viện trường cho chị, tìm nhiều quyển chuyên ngành cho chị xem đi.”
Hạ Trí suy nghĩ một chút nói: “Em đây chỉ có thể đi tìm đàn anh của em. Năng lực của đàn anh mạnh hơn em, hơn nữa hiện tại đã là trưởng phòng, trong tay anh ấy chắc hẳn có không ít sách hay.”
Hạ Tinh Hà gật đầu: “Cũng được, em đi tìm anh ta đi.”
“Vâng, bây giờ em sẽ đi.”
Hạ Trí biết cô khát vọng đọc sách biết bao, nên không trì hoãn thời gian nữa mà đi ngay lập tức.
Trước khi đi, cậu gọi một cuộc điện thoại cho đàn anh Đường Tuấn Đình, Đường Tuấn Đình nghe cậu nói muốn mượn sách, cũng không từ chối, bảo cậu trực tiếp đến công ty tìm anh ta.
Hạ Trí đến dưới lầu công ty của Đường Tuấn Đình, đang muốn nhờ lễ tân thông báo một tiếng thì Đường Tuấn Đình vừa đi từ thang máy ra liền nhìn thấy cậu.
…………...
Thì ra là…… Tịch Mục Bạch
“Hạ Trí.” Anh ta mở miệng gọi cậu.
Nghe thấy giọng nói của anh ta, Hạ Trí nghiêng đầu liền thấy anh ta.
“Đàn anh……” Cậu mỉm cười, trong nháy mắt nhìn thấy người đàn ông cao lớn bên cạnh Đường Tuấn Đình.
Người đàn ông đó khí chất tôn quý, khiến người ta không thể nào không để ý đến anh, mấy năm qua Hạ Trí không gặp anh, nhưng rất nhanh đã nhận ra anh là ai.
Thì ra là…… Tịch Mục Bạch.
Phía sau anh còn có một trợ đi đi theo tên là Thường An.
Tịch Mục Bạch cũng thấy được cậu, ánh mắt đầu tiên anh chỉ là cảm thấy Hạ Trí có chút quen mắt.
Chung quy anh cũng chỉ gặp cậu một lần vào hôn lễ của Hạ Tinh Hà.
Mấy năm nay Hạ Trí đã cao lớn hơn, cũng thay đổi dáng vẻ bên ngoài, nên anh không nhận ra, nhưng Thường An đứng sau anh thì lại nhận ra Hạ Trí.
Đường Tuấn Đình đi đến trước mặt Hạ Trí, cười nói: “Đến nhanh vậy?”
Hạ Trí làm bộ không quen biết Tịch Mục Bạch, chỉ nói chuyện với Đường Tuấn Đình, “Đàn anh, lần này phiền anh rồi, thật sự là bên ngoài tìm không được sách hay, chỉ có chỗ này của anh mới có sách hay thôi.”
Đường Tuấn Đình cười nói: “Không phải anh không muốn cho em mượn sách hay, chỉ là bây giờ hình như em còn chưa cần đến những sách này?”
Dựa theo học lực hiện tại của Hạ Trí, đúng là cậu không thích hợp xem sách máy tính cao cấp.
Hạ Trí cũng không dấu diếm, “Không phải em xem, là bạn của em muốn xem, cô ấy rất giỏi. Chỉ có sách hay là có sức hấp dẫn, còn lại những thứ khác đều không lọt vào mắt của cô ấy.”
Đường Tuấn Đình có chút ngoài ý muốn, “Giỏi vậy sao? Chính là người làm phần mềm mini game đó hả?”
“Đúng vậy, là cô ấy……”
“Rốt cuộc cô ấy là ai? Tìm cơ hội giới thiệu chút đi.” Đường Tuấn Đình trực tiếp nói, anh ta thật sự có chút tò mò với người kia.
Hạ Trí gật đầu: “Bây giờ cô ấy có hơi không tiện, có cơ hội em nhất định giới thiệu cho anh.”
“Được, cứ như vậy nhé. Những quyển sách này em cầm đi, xem xong rồi lại tìm anh.” Đường Tuấn Đình đưa túi trong tay cho cậu.
“Cảm ơn đàn anh, em đi trước nhé……” Hạ Trí tiếp nhận túi, cười rồi chuồn lẹ.