⬅ Trước Tiếp ➡
" Cô lại ném thêm một xấp tài liệu qua "Uông Thành, tôi nghĩ cậu nên biết, điều tối kỵ nhất trong công ty chính là sự phản bội, và cậu đã chạm đến ranh giới cuối cùng của công ty.
" "Tôi hy vọng cậu có thể chủ động nộp đơn từ chức.
Còn ba tháng lương gần đây và tiền thưởng năm nay, cậu đều không có quyền đòi hỏi.
" "Dựa vào đâu chứ?" Uông Thành trừng lớn mắt, tức giận nhìn cô chằm chằm.
Thấy thái độ kiên quyết của Cố Khuynh Thành, Uông Thành biết mình không còn đường lui, dứt khoát lộ ra bộ mặt thật.
"Dựa vào việc cậu phản bội công ty, ăn cắp bí mật thương mại, khiến công ty mất trắng hàng triệụ
" "Uông Thành, tôi nể tình cậu là người cũ của công ty, những năm qua cũng coi như chăm chỉ làm việc, nên mới cho cậu chút thể diện, để cậu tự mình xin nghỉ việc.
" "Nếu cậu không đồng ý, vậy thì tôi chỉ còn cách sa thải cậu, đồng thời công khai hành vi đê tiện bán đứng công ty của cậụ
" Mỗi câu nói của Cố Khuynh Thành đều dứt khoát, mạnh mẽ như chém đinh chặt sắt.
Đặc biệt là vẻ mặt trên gương mặt cô, cứng rắn đến cực điểm.
Thấy cứng rắn không được, Uông Thành lập tức đổi chiến thuật, bắt đầu diễn bài khổ nhục kế.
Hắn đã nghe nói, Cố Khuynh Thành là một người phụ nữ mềm lòng.
Chỉ cần hắn cầu xin cô, biết đâu mọi chuyện vẫn còn xoay chuyển được.
Bịch một tiếng, Uông Thành quỳ sụp ngay trước mặt Cố Khuynh Thành.
"Giám đốc, là tôi sai rồi, tôi nhất thời hồ đồ, nhưng tôi đảm bảo, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng" "Tôi sẽ không bao giờ dám nữa, xin cô hãy nghĩ đến những năm qua tôi tận tụy vì công ty mà tha thứ cho tôi một lần, cho tôi thêm một cơ hội, được không?" Vừa nói, Uông Thành vừa khóc.
Dáng vẻ đó, đúng là đã thể hiện vai diễn "hối cải" một cách triệt để.
Chỉ tiếc là, loại chuyện làm tổn hại đến lợi ích công ty, làm lung lay nguyên tắc của cô, thì dù thế nào cô cũng không thể tha thứ.
"Cậu đứng lên đi, người như cậu, công ty không thể giữ lại.
" "Cho cậu chủ động xin nghỉ việc đã là sự nhân từ lớn nhất của tôi rồi.
" "Phòng nhân sự, rẽ phải sau khi ra khỏi cửa, tự mình đi làm thủ tục đi.
" Giọng của Cố Khuynh Thành lạnh nhạt mà lý trí.
Sự dứt khoát và kiên quyết lúc này của cô, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngày thường.
Uông Thành vẫn quỳ trên đất, siết chặt nắm đấm, ánh mắt lập tức trở nên u ám.
Ánh mắt cậu ta găm chặt xuống sàn nhà, hận không thể trừng ra một cái lỗ.
Chỉ là, khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh nhìn của cậu ta đã trở nên cực kỳ bình tĩnh.
"Giám đốc, tôi hỏi lại lần nữa, nhất định phải như vậy sao?" "Nếu tôi không nghỉ việc thì sao?" "Vậy thì tôi sẽ giao toàn bộ chứng cứ cho cảnh sát để họ xử lý theo pháp luật.
Đến lúc đó, cậu mất không chỉ là một công việc, mà có khi còn phải gánh cả án.
" Uông Thành bật cười "Vậy nói như thế, giám đốc đúng là nghĩ cho tôi thật đấy.
" "Có vẻ tôi nên cảm ơn cô một cách đàng hoàng rồi.
" Nói xong, khóe miệng cậu ta lại nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó hơi cúi người rồi rời khỏi văn phòng.
Chỉ là, vừa bước ra ngoài, nụ cười trên mặt cậu ta lập tức biến mất.
Thay vào đó là một gương mặt u ám đáng sợ.
Bộ dạng đó, chẳng khác nào muốn "ăn tươi nuốt sống" người khác.

⬅ Trước Tiếp ➡