⬅ Trước Tiếp ➡
Dù có không thích, cô vẫn cố gắng phối hợp với anh, để mặc anh khiến cô khóc hết lần này đến lần khác Mỗi lần như vậy, anh luôn cảm thấy được thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần.
Nhưng lần này... Người phụ nữ ấy như biến thành người khác.
Hẳn nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi Mộ Đình Kiêu đã ngồi vào trong xe, vẫn không thấy bóng dáng cô đâụ
Xe đã khởi động, nhưng vẫn chưa rời đi.
Mộ Đình Kiêu mặt mày u ám, giọng nói cao vút "Bật âm lượng lớn nhất lên.
" " Động tĩnh lớn như vậy, cô chắc chắn sẽ không thể thờ ơ.
Thế nhưng, phía sau vẫn là một mảng tối om.
Không có gì cả.
Mộ Đình Kiêu lạnh lùng đến đáng sợ "Bật lớn hơn nữa.
" Trợ lý run rẩy đáp "Mộ tổng, âm lượng đã bật lớn nhất rồi ạ.
" Nhìn dáng vẻ của Mộ tổng, rõ ràng là muốn thu hút sự chú ý của cô Cố.
Ў Chỉ là cách này, có phần ngốc nghếch.
Nhưng anh ta không dám nói.
Hai người lại tiếp tục ngồi trong xe thêm mười phút, cuối cùng Lâm Đăng không nhịn được, khẽ lên tiếng "Mộ tổng, mạo muội nói một câu, cô Cố có lẽ đã ngủ rồi, chúng ta cứ như vậy cũng không chờ được đâu ạ.
" "Ai nói tôi đang đợi cô ấy?" "Đi... " Được rồi Lâm Đăng khẽ gãi mũi, chỉ có thể lặng lẽ lái xe đi.
Khi Cố Khuynh Thành xuống dưới, xe của Mộ Đình Kiêu đã rời đi rồi.
Cô cười chua chát, quay người lại.
Đúng là điên rồ thật.
Cô lại còn nghĩ rằng anh sẽ chờ cô ở dưới.
Chỉ cần cô bước xuống, kéo nhẹ tay áo anh, xuống nước một chút, anh sẽ quay lại.
Thật là nực cười.
Trong lòng anh bây giờ đã đầy ắp hình bóng Thẩm Đường, bị người phụ nữ đó lấp đầy đến không còn chỗ trống.
Cố Khuynh Thành đang định lên lầu, thì bất ngờ có một giọng nói đầy mỉa mai vang lên trên đầu cô "Đàn ông mà, ai chẳng hai lòng ba dạ, trong nhà nuôi một người, bên ngoài cờ xí phấp phới.
" "Cố Khuynh Thành, tôi đã sớm nói rồi, Đình Kiêu của chúng tôi sẽ không bao giờ tự treo cổ trên một cái cây như cô đâụ
" "Thẩm Đường là nữ thần thời cấp ba của nó đấy, đàn ông mà, luôn lưu luyến với thứ mình không có được, còn những gì đã có rồi thì lại khinh thường" "Cô đã bị Đình Kiêu ngủ đến tám trăm lần rồi, sớm đã chán ngấy.
Còn Thẩm Đường thì khác, vẫn chưa chiếm được, nên nó còn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa " Lời của Giang Thư Lan, vô cùng khó nghe.
Cố Khuynh Thành siết chặt tay đến biến dạng, toàn thân run rẩy.
Bởi vì cô biết, lời tuy thô nhưng lý không sai.
Thế nhưng cho dù như vậy, cô vẫn ngẩng đầu ‘ lên, cắn chặt môi phản bác lại.
"Cô, con biết cô không thích con, con cũng không dám mong được cô yêu quý.
" "Nhưng Đình Kiêu, con không tin anh ấy không có chút tình cảm nào với con cả.
cứu ai Giang Thư Lan cười nhạt, như thể vừa nghe được chuyện cười hoang đường nhất "Cố Khuynh Thành, cô đúng là không thấy quan tài chưa đổ lệ.
" "Có lẽ là vậy " Nhưng nếu có một ngày, Mộ Đình Kiêu thật sự nói với cô Cố Khuynh Thành, em đi đi, anh không cần em nữa, anh muốn cưới Thẩm Đường, người anh yêu là Thẩm Đường.
Cô nghĩ, mình sẽ không níu kéo.
Cô nhất định sẽ rời đi dứt khoát, sạch sẽ, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh.

⬅ Trước Tiếp ➡