⬅ Trước Tiếp ➡

Mỗi tuần, Lạc Dịch sẽ thuê người giúp việc tới quét dọn, nhà được giữ rất sạch sẽ.
Lạc Yên dạo một vòng trong các căn phòng, đồ dùng sinh hoạt vẫn dùng được, cô lại dựa theo nhu cầu lên mạng mua thêm một ít.
Dụng cụ bếp đầy đủ, tủ lạnh trống trơn, có thể mua một ít đồ ăn tiện lợi trữ vào.
Với trình độ nấu ăn không quá ổn của Lạc Yên, hoặc là ra ngoài ăn hoặc là đặt đồ ăn hoặc là ăn mì.
Cô không kén, ăn no là được.
Nhưng vẫn không được, kế hoạch dưỡng sinh hiện giờ của cô đòi hỏi phải ăn uống lành mạnh, thuê một người giúp việc nấu cơm hoặc đặt người nấu riêng rồi ship tới là được.
Tạm thời không cần dọn dẹp gì, Lạc Yên còn chẳng thèm mở hành lý, trực tiếp dẫn hai em trai ra ngoài ăn cơm.
Ba người bàn nhau ăn gì trong thang máy.
Lạc Dịch gợi ý “Món Trung”.
Phàn Châu gợi ý “Món Tây”.
Lạc Yên quyết định “Ăn món Trung”.
“Lẩụ”
“Cừu nướng.”
Lạc Yên chốt “Lẩu uyên ương.”
Hai gợi ý đều bị bác bỏ, Phàn Châu nhìn chằm chằm Lạc Yên.
Lạc Dịch rất vui, chị cậu thiên vị cậu là điều rất bình thường mà.
“Chị biết một chỗ có thể ăn lẩu cũng có thể ăn đồ xào, hương vị siêu ngon.”
Ăn bữa cơm mà thôi, không phức tạp như thế.
Lạc Yên nhớ bây giờ mình không thể ăn các món kích thích như cay, thịt cừu, hải sản,… đương nhiên phải chọn món thanh đạm.
Lẩu uyên ương rất ổn, Lạc Dịch ăn cay, cô ăn không cay.
Ai biết oan gia ngõ hẹp, đến quán lại không hẹn mà gặp Ngôn Tuấn trên hành lang.
“Trùng hợp thật. Đúng lúc tôi có vài câu muốn nói với cô Lạc.”
Ngôn Tuấn quay đầu nói với trợ lý Tiền phía sau, trợ lý Tiền gật đầu rồi xoay người rời đi.
Lạc Yên cũng bảo Lạc Dịch và Phàn Châu vào phòng gọi món trước “Chị đến ngay.”
Biểu cảm khi hai người gặp nhau không tính là thân thiện, rất giống kẻ thù gặp nhaụ
Lạc Dịch lo lắng nhìn Lạc Yên, cô gật đầu với cậụ
Chú ý đến từng biểu hiện của mỗi người, Phàn Châu rũ mắt suy tư, cùng Lạc Dịch đi vào phòng.
“Cô Lạc rất bận à, bận đến nỗi không thể nghe máy, không trả lời tin nhắn?”
Ngôn Tuấn cười giả trân, trên gương mặt điển trai toàn là vẻ trào phúng.
“Biết tôi bận nên đừng nói nhảm với tôi.”
Giọng điệu của Lạc Yên hơi thiếu kiên nhẫn, trông có vẻ không muốn lãng phí thời gian với Ngôn Tuấn khiến anh ta tức cười, nơi họ đang đứng cũng không thích hợp nói quá nhiềụ
Anh ta chỉ muốn bảo Lạc Yên đừng lên cơn làm chuyện ngu ngốc nữa.
“Quà cô Lạc tặng quá thấp kém, đã bị vứt vào thùng rác rồi. Uổng phí tâm ý của cô Lạc.”
“Vậy sao, nếu cô vợ si mê không hợp khẩu vị của sếp Ngôn, tôi cho người mang mang anh chồng si mê cho anh?”
“Lạc Yên, cô có thể lý trí một chút không? Lựa thời gian chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế.”
Vừa nghĩ đến chuyện xảy ra trong công ty vào buổi sáng, Ngôn Tuấn liền đau đầụ
Anh ta nén giận, giữ phong độ thân sĩ.
“Dù sao chúng ta cũng có hôn ước, cho dù cô không muốn nghe tôi giải thích, ít nhất cũng nên cho tôi một cơ hội xin lỗi cô, chứ không phải làm những chuyện ngu ngốc hoang đường để người trong công ty cười nhạo. Đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cô.”
“Tôi tặng quà cho chồng sắp cưới ảnh hưởng danh tiếng gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡