⬅ Trước Tiếp ➡

Da trắng nõn không khuyết điểm, ngũ quanh tinh xảo như tranh, cô đang nhắm mắt, chân mày hơi chau lại, môi đỏ hơi hé.
Người đẹp tựa như đang chịu đựng gì đó, lộ ra một khía cạnh yếu ớt, khiến người ta không khỏi tưởng tượng đến nhiều thứ.
Tướng mạo của Lạc Yên bây giờ giống bảy tám phần so với cô ở thế giới gốc, khiến cô nhanh chóng thích nghi với thân phận mới khi vừa đến đây.
Cô vô cùng hài lòng với tấm ảnh xinh đẹp này, tự thưởng thức một lúc.
Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành này không đẹp hơn hàng rep 1 1 Trần Giai Oánh nhiều à? Vóc dáng cũng vô cùng bốc lửa.
Hễ là người đàn ông có gu thẩm mỹ bình thường đều sẽ thích, thậm chí là cưng như trứng hứng như hoa.
Gu chọn phụ nữ của Ngôn Tuấn quá tệ, nhưng cũng không thể không trách anh ta, tại tác giả cả.
Mấy phút sau, Ngôn Cửu trả lời lại
Thím Điền nhặt được ở trên thảm trải sàn lúc quét dọn phòng.
Nhờ chú út giữ giúp cháu, nào rảnh cháu ghé lấy.
Dòng tin nhắn hết sức đứng đắn đối lập rất lớn với phong cách hình tự sướng mà cô gửi, điều này cũng tạo nên một kiểu đáng yêu đối nghịch.
Hôm nay không có cớ say rượu, từ ngữ không thể quá lỗ mãng.
Tháo bông tai xuống, đặt bông tai và điện thoại lên tủ đầu giường, nằm xuống ngủ.
Khi Ngôn Cửu trả lời lại một chữ được. , Lạc Yên đã chìm vào mộng đẹp.
Người đàn ông cầm điện thoại không nhận được bất cứ tin nhắn nào nữa, ngay cả câu chào lịch sự như chúc ngủ ngon cũng không có.
Bình thường chỉ gọi điện thoại nói chuyện công việc, Ngôn Cửu chưa từng đăng weibo hay vòng bạn bè.
Cũng rất ít khi nhắn tin trò chuyện với ai, bây giờ thịnh hành kiểu đối thoại nham nhở này?
Nhấn vào ảnh của Lạc Yên lần nữa, mái tóc đen dài của cô phủ lên chiếc gối thuần trắng, góc ảnh lộ ra xương quai xanh và bả vai trơn bóng.
Nét mặt xinh đẹp đáng thương của cô, khó mà tả được.
Giống như đang bị “bắt nạt”.
Ngôn Cửu nhìn màn hình điện thoại bằng ánh mắt u tối, ngón tay cử động, bất cẩn nhấn lưu ảnh.
Chín giờ sáng, các nhân viên chấm công đi làm, chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới.
Ban thư ký nhận được một món quà chuyển phát nhanh.
Người nhận hàng là Ngôn Tuấn.
Món quà lớn này từ lúc vào cửa tòa nhà văn phòng đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Một mô hình hình người tỉ lệ 1 1 đựng trong một chiếc hộp nhựa cứng trong suốt hình hộp.
Anh giao hàng chất phác đẩy chiếc xe nhỏ, kính nghiệp cho biết phải nhờ người nhận hàng kiểm hàng ký nhận.
Ngôn Tuấn còn chưa đến công ty, trợ lý Tiền đứng trước ánh mắt hóng hớt của mọi người, biết rõ không thể để anh giao hàng đợi như vậy được.
“Tôi là trợ lý số 1 bên cạnh sếp Ngôn, tất cả thư tín và kiện hàng gửi cho sếp Ngôn đều được tôi nhận thay.”
Anh giao hàng nhìn đơn giao hàng trong tay, chần chừ nhìn trợ lý Tiền.
“Hàng không giao đến tận tay người nhận, lỡ như xảy ra vấn đề, tôi bị báo cáo thì phải làm sao. Món quà này có giá 38 nghìn tệ, giả như xảy ra bất kỳ hư hỏng gì, tôi không đền nổi.”
“Hàng đã giao đến, tôi ký nhận thay, có thể có vấn đề gì?”
Trợ lý Tiền trấn an anh giao hàng “Sao khi ký nhận, bất cứ hư hỏng nào đều không liên quan đến anh, anh cứ yên tâm đi.”
Do dự một lúc, anh giao hàng gật đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡