Chương 16
“Hôm nay là sinh nhật 20 tuổi của Phàn Châu, bọn em cùng chúc mừng cậu ấy, vừa đến tăng hai.”
“Vậy tại sao em ngồi giữa?”
Lạc Yên nhìn vào trong góc “Nhân vật chính sao lại ngồi xa thế?”
Lạc Dịch phì cười.
“Cậu Phàn của chúng ta có bệnh sạch sẽ, vừa nãy các em gái hát, muốn ngồi cạnh cậu ấy, cậu ấy chê phiền nên lánh đi.”
Phàn Châu nghe tiếng hời hợt nhìn sang.
Cậu ấy rất đẹp trai, khí chất lạnh lùng xa cách.
Cho dù chỉ mặc sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản cũng khiến người ta cảm thấy cậu ấy có xuất thân không tầm thường, khí thế cậu ấm được nuôi dưỡng trong gia đình quyền cao chức trọng là thứ không thể đóng kịch ra được.
Trước đây hai người từng gặp nhau mấy lần ở nơi công cộng, nhưng không nói chuyện nhiềụ
Lạc Yên mỉm cười với cậu ấy “Phàn Châu hai mươi tuổi rồi, chúc mừng sinh nhật nha.”
“Cảm ơn chị.” Phàn Châu kiệm lời gật đầu với cô.
“Chị ở đây có phải làm phiền các em không?”
Lạc Yên quay đầu nhìn Lạc Dịch “Chị tới tìm em có chuyện, không phải căn hộ ở trung tâm thành phố của em đang bỏ trống sao, tạm thời cho chị mượn ở một thời gian.”
“Chị muốn chuyển ra ngoài sống? Lạc Minh Na lại phiền đến chị?”
Sau khi Lạc Minh Hâm tốt nghiệp liền vào công ty làm việc, là một tên nghiện công việc đi sớm về khuya liều mạng chứng tỏ bản thân, bình thường ít chạm mặt Lạc Yên.
Anh ta tỏ ra dáng vẻ anh cả, ngoài mặt giữ mối quan hệ chan hòa với Lạc Yên và Lạc Dịch.
Người có thể khiến cô cảm thấy phiền chắc chắn là Lạc Minh Na từ nhỏ đã như chó như mèo với cô.
“Ở nhà chán rồi, muốn đổi một môi trường khác để đổi tâm trạng.”
Lạc Dịch gật đầu thấu hiểu “Cũng tốt, chiều mai em không có tiết, chị tới trường em đưa chị đi.”
Lạc Dịch là sinh viên năm tư trường đại học Dung Thành, học ngành thông tin điện tử và kỹ thuật phần mềm.
Ngoài cuối tuần, bình thường đều sống ở ký túc xá trường.
“Vậy thì thế này, chị dọn hành lý xong rồi đi tìm em, trực tiếp chuyển vào ở.”
Vừa nói xong với Lạc Dịch, điện thoại trong túi xách liền rung lên.
“Mấy đứa chơi tiếp đi, chị nghe điện thoại.”
Lạc Yên cầm điện thoại ra khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng cô biến mất ngoài cửa, mấy chàng trai bên cạnh cười hi hi ngồi sáp lại.
“Anh Dịch, chị chuyển nhà có cần phụ không?”
“Chuyển nhà phải chúc mừng một chút chứ, chúng ta mở tiệc đi.”
Lạc Dịch đẩy đầu của một chàng trai gần nhất.
“Các cậu rảnh quá ha, đừng làm loạn thêm. Nào, tiếp tục uống, quẩy lên nào.”
“Lắc xúc xắc đi, ai thua người đó uống Hôm nay cậu Phàn sinh nhật, phải không say không về ”
Mọi người vui vẻ tìm xúc xắc bắt đầu chơi.
Cánh cửa cách âm vừa dày vừa nặng ngăn cách tiếng nhạc và tiếng cười đùa trong phòng.
Lạc Yên nghe máy, Ngôn Tuấn ở đầu dây bên kia trầm mặc mấy giây mới dùng giọng điệu bình thường hỏi
“Ở đâu? Có thời gian chúng ta gặp mặt nói chuyện chút?”
“Tôi ở bên ngoài mượn rượu giải sầu tìm niềm vui, bây giờ không rảnh.”
Nói xong, Lạc Yên liền cúp máy.
Đợi cô chuẩn bị xong xuôi mọi thứ mới nói chuyện với Ngôn Tuấn, bằng không cô căn bản không muốn gặp anh ta.
Bên tai truyền tới tiếng bật lửa kim loại, Lạc Yên vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy nhân vật chính của đêm nay – Phàn Châu đang đứng trên hành lang.
Cậu ấy biếng nhác dựa vào tường, châm một điếu thuốc.