⬅ Trước Tiếp ➡

Dáng hình, biểu cảm và bước đi khi rời đi yếu ớt đến mức giống như sắp ngất xỉụ
Anh ta cẩn thận hỏi Ngôn Tuấn, hình ảnh camera đoạn này có cần xóa không?
Chủ đề sếp tổng nhà giàu, vợ sắp cưới và tiểu tam, tình tiết bắt gian,…
Nếu bị người khác lợi dụng, khó đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty.
Ngôn Tuấn không do dự lâu, trực tiếp phân phó “Xóa hết đi.”
Nghe đôi ba câu, biết được Ngôn Tuấn không tra ra được gì, cuối cùng Trần Giai Oánh cũng yên tâm.
Nhân sự đã gửi thông báo chính thức, cô ta không thể tiếp tục ở lì trong công ty được nữa.
Mất đi công việc này, tương lai mờ mịt, bây giờ cô ta chỉ có thể tin Ngôn Tuấn, hôm khác sẽ liên lạc với cô ta.
Về đến căn nhà thuê, trong phòng khách rất bừa bộn, không có chỗ đặt chân.
Đâu đâu cũng là hộp đồ ăn ngoài và vỏ mì ly, chai nước khoáng, túi đồ ăn vặt vứt lung tung đầy đất.
Trên lưng sofa treo quần ảo bẩn và vớ chiếc đực chiếc cái.
Cảm giác bi thương tuyệt vọng do áp lực từ cuộc sống nghèo khó lập tức bao trùm Trần Giai Oánh.
Người đàn ông đang nằm trên sofa nghe thấy tiếng cô ta vào nhà, ngáp ngủ vươn vai ngồi dậy.
Anh ta nhìn Trần Giai Oánh, nở nụ cười đắc ý.
“Đây không phải là vợ sếp tổng tương lai của chúng ta sao, như thế nào, có phải Ngôn Tuấn mê mày rồi không?”
“Vợ sếp tổng gì chứ, anh đừng nói linh tinh, sếp Ngôn có vợ sắp cưới rồi.”
Cố chịu đựng cơn khó chịu trong người, Trần Giai Oánh bắt đầu dọn dẹp rác vứt lung tung trong phòng khách.
“Kết hôn còn có thể ly hôn, huống chi chỉ là vợ sắp cưới. Tướng tá mày ngon hơn nó, chỉ cần nắm giữ được Ngôn Tuấn, cuộc sống của chúng ta không phải lo nữa.”
Trần Gia Hiên hơi nóng lòng truy hỏi
“Mày ở với Ngôn Tuấn cả đêm nhỉ, nó có cho gì không? Con gái thanh xuân mơn mởn không thể nào để nó chơi miễn phí vậy chứ.”
Đêm qua chính mắt anh ta nhìn thấy Trần Giai Oánh và Ngôn Tuấn vào thang máy lên tầng trên cùng rồi mới rời đi.
Có rượu bỏ thuốc, có mùi nước hoa trợ hứng trên người Trần Giai Oánh, Ngôn Tuấn nhịn được mới lạ.
Trần Giai Oánh im lặng một lúc mới trả lời
“Anh ta cho tôi một trăm nghìn tệ, nhưng tôi mất việc rồi. Anh ta đuổi việc tôi.”
“Chỉ một trăm nghìn? Thằng đó cũng keo quá ”
Trần Gia Hiên bất mãn phỉ nhổ một tiếng “Một trăm nghìn làm gì được, ngay cả một chiếc xe cũng không mua nổi.”
Trần Giai Oánh tức giận ném quần áo bẩn trong tay lên người Trần Gia Hiên.
“Anh có tư cách gì coi thường một trăm nghìn tệ? Anh mất bao lâu mới kiếm được một trăm nghìn? Tôi nói tôi mất việc rồi, anh điếc à?”
“Mất việc chỉ là tạm thời thôi, Ngôn Tuấn chắc chắn sẽ lại tìm mày. Mày đừng lo.”
Trần Gia Hiên nghiêng người né đống quần áo, chà tay cười hi hi, đổi sang vẻ mặt nịnh hót.
“Em gái, mày một đêm kiếm được một trăm nghìn, cho anh chút tiền tiêu vặt đi. Anh đảm bảo không tiêu linh tinh. Đợt này vì dò la tin tức, mua thuốc tìm người cho mày, tiền trong túi anh đã sạch bách rồi.”
“Anh đừng nhắc lại nữa Chuyện đêm qua chỉ là tai nạn ”
Trần Giai Oánh nghiêm mặt cảnh cáo anh ta “Lỡ như lộ ra, không có bất kỳ lợi lộc gì cho hai chúng ta.”


⬅ Trước Tiếp ➡