Chương 28
Giai Nhiễm cầm đũa gắp chiếc há cảo tôm, đặt vào đĩa rác.
Giọng nói trầm thấp như cơn mưa u ám “Không cần đâu, tôi không thích ăn há cảo tôm.” Tần Ngôn Phong chỉ cười khẽ, cảm thấy đáng tiếc.
Anh ta chưa bao giờ thích ép buộc phụ nữ, nhất là những người phụ nữ xinh đẹp.
Anh ta vừa cảm thán vừa lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh, lặng lẽ đặt điện thoại lên bàn giữa hai người, dùng hai ngón tay đẩy về phía cô.
Tần Giai Nhiễm không biết anh ta định làm gì, vô thức liếc nhìn màn hình điện thoại.
“Keng ” Chiếc thìa bạc rơi xuống đĩa sứ, phát ra âm thanh chói tai.
Tần Đạt Vinh đang nói chuyện với Tần Thư Nhàn và Tần Giai Thiến, đột nhiên nghe thấy âm thanh chát chúa này thì đưa ánh mắt sắc bén quét về phía Tần Giai Nhiễm.
Sau khi quan sát cô thật kỹ, ông ta mới chậm rãi lên tiếng “Ăn uống đàng hoàng.” “Cháu xin lỗi ông nội ạ.” Tần Giai Nhiễm cố gắng che giấu mọi chuyện nhưng đầu ngón tay dưới bàn vẫn run rẩy không thể kiểm soát.
Cô bị chụp lại rồi.
Chai rượu đó bị chụp lại rồi.
Người chụp lại là Tần Ngôn Phong.
Thấy cảnh tượng trước mắt không khác gì so với tưởng tượng, Tần Ngôn Phong tắt màn hình, điềm nhiên dùng bữa sáng.
Bữa sáng kết thúc, quản gia đã sắp xếp xe chờ sẵn trước cổng chính.
Ba cô gái đứng cạnh nhau, váy áo đắt đỏ tinh xảo, giày cao gót, túi xách trên tay, yên tĩnh như một bức tranh tuyệt mỹ.
Tần Đạt Vinh lên chiếc Maybach dẫn đầu, Tần Giai Đồng bước theo, trước khi lên xe còn ném cho Tần Giai Thiến một ánh mắt trào phúng lạnh nhạt.
Rõ ràng xem thường sự trau chuốt tỉ mỉ của cô ta.
Tần Giai Thiến nhếch môi, cùng Tần Thư Nhàn đi về phía chiếc Mercedes S phía sau, ủ rũ nói “Chẳng phải chỉ là được đi chung xe với ông nội thôi sao?
Người gây ra chuyện tày trời thế này là cô ta, vậy mà ông nội vẫn bênh vực cô ta cho được.
Chẳng có chút công bằng nào cả.” Tần Thư Nhàn khẽ cười, không tiếp lời, trong lòng thầm nghĩ cô ta thật ngốc.
Trên đời này làm gì có công bằng.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt nhưng chỉ có lòng bàn tay mới được nắm chặt.
Người giúp việc nhanh nhẹn mở cửa xe phía sau, đón hai cô chủ ra.
Tần Giai Nhiễm đứng lặng trong nhà ăn, dõi mắt qua khung cửa kính, những bóng dáng lộng lẫy dưới nắng sớm rực rỡ như tỏa ra thứ ánh sáng chói chang.
Cô hơi nheo mắt lại.
"Đừng nhìn nữa, em họ.
Có nhìn mòn con mắt thì ông nội cũng chẳng đưa em đi đâụ" Tần Ngôn Phong xoay xoay chiếc chìa khóa Ferrari trong tay, bước đến trước mặt cô, nở nụ cười "Đi không?
Anh trai đưa em đi hóng gió." Tần Giai Nhiễm lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua.
Tần Ngôn Phong bật cười thành tiếng, ánh mắt lướt qua chiếc váy bông đen đã bạc màu trên người cô, tiến thêm một bước "Hay là để anh trai dẫn em đi mua quần áo, tiện thể bàn về hai bức ảnh đó luôn?" Toàn thân Tần Giai Nhiễm run lên, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Giống như một con thú bị dồn vào đấu trường tàn khốc, nếu không phản kháng, kết cục duy nhất là bị giết hại thảm thương, mất hết tôn nghiêm mà chết.
Nhưng nếu phản kháng, dù có bị giày xéo đến máu tươi đầm đìa, ít nhất vẫn có thể chết một cách vẻ vang.
Chiếc Mercedes đã sắp khởi động.
Cô biết bọn họ muốn đến biệt thự cậu Tạ ở vịnh Đại Lãng để đích thân xin lỗi