Chương 2
Ngón tay nắm chặt lấy điện thoại của mình , đầu ngón tay trở nên trắng bệch, run nhè nhẹ ,cũng không biết vì cái gì mà khi đã cách xa hai năm cho tói khi gặp lại lần nữa nhìn thấy Diệp Tử Sâm , cô vẫn có chút sợ hãi hắn.
Lúc ánh mắt của hắn nhìn tới Dư Uyển Tình , đôi mắt hơi hơi nhíu lại, trong đôi mắt đầy sắc bến hiện lên màu đỏ rực của chiếc váy liền áo . Sự tinh xảo của nó càng làm hiện rõ lên được thân hình đầy đặn và quyến rũ của người con gái . Cô có một làn da trắng mịn , hồng hào nhìn trông giống như làn da của những đứa bé , mái tóc dài đen nhánh được buông thả tùy ý sau lưng . Làm lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đầy tinh tế của mình.
Tựa hồ so với hai năm trước dáng vẻ của cô giờ đây lại càng thêm mê người. Đây là ý nghĩ đầu tiên của hắn khi nhìn thấy cô .
"Anh hai ."
Giọng nói nhẹ nhàng mà đầy nũng nịu vang lên . Thân mình Diệp Tử Sâm thân mình hơi hơi cứng đờ một cái , nhưng rất nhanh lại khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh ban đầu .Hắn rất muốn ngay bây giờ đem người con gái trước mặt này ấn xuống dưới thân mà hung hăng mà xỏ xuyên qua cô . Xem cô ở dưới thân mình khóc lóc rên rỉ van xin .
3
Càng nghĩ nơi nào đó lại càng rục rich khó chịu , Diệp Tử Sâm nhanh chóng thoát ra khỏi cái suy nghĩ chết người này .
Nhưng cho dù muốn thì bây giờ vẫn còn chưa được, hắn nỗ lực khắc chế dục vọng của chính mình đi đến trước mặt Uyển Tình , vẻ mặt bên ngoài ngụy trang thực tốt , khóe miệng hơi hơi giương lên,
"Đi thôi."
##$$ Môn người ủng hộ mị nha Lần đầu nên có gì sai sót mong mn bỏ qua ##$$
1
v € € v
===== =====
Dư uyển tình đi theo bên cạnh của Diệp Tử Sâm , trong lòng vừa khẩn trương vừa bất an , bàn tay nắm chặt lấy chiếc điện thoại .
Uyển Tình giống như vừa thấy được sát khí đằng đằng của anh trai , vẻ mặt đó giống ngư muốn đem cô ra mà nhai nuốt .
Nhưng cũng không thể trách cô suy nghĩ nhiều, vốn dĩ trong nguyên tác, Dư Uyển Tình vốn là bị người đàn ông này và nữ chủ đại nhân hại chết . Mà chính là hôm nay là ngày mà nữ chủ xuất hiện , nửa tháng sau chính là sinh nhật 18 tuổi , ngày mà cô chết cũng không còn xa . Điều này càng làm cho Uyển Tình thêm lo sợ .
Nhưng bây giờ cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết này nên đã biết trước được mọi việc để mà tránh. Trong mấy năm nay cô không ngừng tích cóp tiền của cũng được kha khá , chỉ cần chờ lúc nữ chủ đại nhân về nhà mà cao chạy xa bay , sẽ không còn phải dính líu đến Diệp gia nữa .
Nghĩ như vậy, Dư Uyển Tình hơi hơi thả lỏng thân thể mình một chút .Nhanh chóng đi theo Diệp Tử Sâm lên xe.
"Như thế nào? Tình tình có phải rất sợ anh hai ?"
Đang lúc Uyển Tình còn miên man trong suy nghĩ của mình ,thì bên tai bỗng nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp đầy gợi cảm .
Hơi thở trầm thấp ấy vang lên bên tai cô . Uyển Tình bỗng cảm thấy thân thể truyền đến một cỗ cảm giác tê tê dại dại , loại cảm giác xa lạ này làm cho đô có chút hoảng hốt, không thoải mái .
Cảm giác được khoảng xách của Diệp Tử Sâm và mình ngày càng gần , tâm tình vừa mới thả lỏng , lại cứng đờ lên, theo bản năng lắp bắp mà trả lời
"Không, không có."
Nói xong lại dịch người ngồi xê ra một chút .
'''''''''''''''
===== =====
động tác nhỏ của Dư Uyển Tình làm sao có thể qua được ánh mắt của Diệp Tử Sâm.