⬅ Trước Tiếp ➡
Thời điểm chưa từng có được nó, cảm thấy không có cũng không sao cả, nhưng nếu như sau khi đạt được lại mất đi, sẽ trong nháy mắt bị tước đoạt tất cả hy vọng.
Tôi đã từng vì tiền mà dốc hết toàn sức để leo lên, nhưng hôm nay, khi thừa kế không công một số tiền lớn, tôi lại không còn vui vẻ nổi nữa.
Con người một khi mất đi năng lực vui vẻ này, linh hồn sẽ nhanh chóng héo rũ, tàn lụi, tê liệt, rồi mục nát.
Điều duy nhất khiến tôi cảm nhận được nhịp tim của mình là khi mũi dao xẹt qua da thịt.
Ngay khi tôi thấy vết cắt còn chưa đủ sâu, định cắt thêm một đường nữa thì cửa nhà đột nhiên bị đẩy ra. Một thiếu niên gầy gò, làn da trắng nhợt, đôi mắt u ám xuất hiện trước mặt tôi.
Chúng tôi mắt to trừng mắt nhỏ, im lặng giằng co trong giây lát.
Thiếu niên thản nhiên nhìn cổ tay đẫm máu của tôi, nói "Dì, tôi đói bụng."
Cậu ấy, là con trai của Mạc Trầm.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mạc Hoài, là vào ngày Mạc Trầm đưa tôi về nhà họ Mạc.
Ngôi biệt thự lớn đến mức tôi kinh ngạc, suýt nữa thì lạc đường, phải đi qua rất nhiều đường vòng tôi mới tìm thấy nhà vệ sinh. Mà từ nhà vệ sinh đi ra được một đoạn, tôi lại vô tình gặp Mạc Hoài.
Khi đó, cậu ấy đang tựa người vào khung cửa, ngón tay kẹp một điếu thuốc, lười biếng nhả ra từng ngụm khói.
Tôi chưa từng gặp qua một thiếu niên nào như vậy.
Tuổi còn nhỏ nhưng đã sở hữu hàm răng trắng đều, đôi mắt trong veo, các đường nét tinh xảo như được chạm khắc kỹ lưỡng. Nét đẹp ấy hẳn được di truyền từ mẹ cậu, nhưng trong ánh mắt và đôi mày vẫn phảng phất bóng dáng của Mạc Trầm, chỉ là so với Mạc Trầm, cậu có thêm mấy phần u ám cùng yếu ớt, còn có loại cảm giác xa cách như "người lạ chớ lại gần".
Làn da cậu cũng trắng đến dị thường, ở trong sương khói lượn lờ, giống như không phải người thật.
Dẫu tôi tự nhận bản thân không tệ, nhưng khi vừa nhìn thấy Mạc Hoài, tôi vẫn bị vẻ đẹp ấy làm cho sững sờ, kìm lòng không được mà sinh ra một câu hỏi với bản thân Tôi, thật sự có thể so được với vợ trước của Mạc Trầm sao?
Hơn hết, Mạc Trầm thường nhắc về cậu con trai này, khen cậu hiểu chuyện, ngoan ngoãn, thông minh.
Nhưng giờ phút này, đứa con trai ngoan mới mười hai tuổi ấy lại đang hút thuốc.
Tôi vô thức bày ra vẻ uy nghiêm của người lớn "Ở tuổi này hút thuốc có phải hơi sớm không?"
Nhìn dáng vẻ thành thạo của cậu, có lẽ đây không phải lần đầụ
Mạc Hoài thản nhiên liếc tôi một cái “Sao, định đi mách với bố tôi à?”
"Vậy thì không." Tôi giật lấy điếu thuốc từ giữa ngón tay cậu “Nhưng nửa điếu còn lại, thuộc về tôi.”
Tôi đưa điếu thuốc lên miệng, vô cùng hưởng thụ hít một hơi thật sâụ
Mạc Hoài khẽ nhíu mày “Bố tôi có biết chị hút thuốc không?”
Tôi lắc đầu “Ở trước mặt anh ấy, tôi là đóa hoa trắng mong manh, chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc đã buồn nôn.”
Rốt cuộc, sóng mắt của Mạc Hoài cũng có chút dao động, dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu quan sát tôi.
Tôi cười, hướng cậu ấy hỏi “Sao? Định đi mách với bố cậu à?”
Mạc Hoài lạnh nhạt quay đầu đi chỗ khác “Vô vị.”
"Sau này xin chỉ giáo nhiều hơn, bạn nhỏ Mạc Hoài." Tôi tỏ ra thân thiện với cậụ
“Yên tâm đi, dì. Ngày mai tôi sẽ chuyển đến trường nội trú, không ở nhà làm bóng đèn đâụ” Mạc Hoài vẻ mặt hờ hững, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Đó là lần đầu tiên cậu ấy gọi tôi là “dì”.
Và rất nhiều năm sau đó, cũng vẫn luôn gọi như vậy.
Tôi đối với vợ trước của Mạc Trầm hiểu biết không nhiều lắm, chỉ biết là lúc Mạc Hoài mới ba tuổi cô ấy đã qua đời vì bệnh nặng.
Mạc Trầm khi đó công việc bận rộn, cũng không có thời gian bận tâm đến đứa con trai tuổi nhỏ, liền ném cậu ấy cho bảo mẫu trông coi.
⬅ Trước Tiếp ➡