⬅ Trước Tiếp ➡
"Thì ra cậu thích kiểu phụ nữ trưởng thành à, bảo sao mọi người the0 đuổi cậu lâu như vậy mà một người cũng không thành công, cậu và Doãn tiểu thư ấy quen biết nhau như thế nào? Đã phát triển tới trình độ nào rồi? Hôn chưa? Ngủ cùng nhau chưa? Mau kể cho bọn tôi chết tâm đi " Đám con gái ríu rít nói.
Tôi lập tức
Tuy rằng tôi rấtvui mừng vì có thể có nhiều cô gái thích Mạc Hoài như vậy, nhưng những cô gái này cũng không khỏi quá mức ăn nói lung tung.
"Ai nói tôi thích kiểu phụ nữ trưởng thành?" Mạc Hoài khẽ nhíu mày.
Tôi hài lòng thở phào.
Đúng, nên kịp thời làm sáng tỏ, kịp thời bác bỏ tin đồn, nghiêm túc thanh minh quan hệ giữa chúng tôi là vô cùng tɾong sáng.
"Tôi chỉ thích một mình Doãn Vọng Thư." Mạc Hoài tiếp tục nói.
Tim tôi đột nhiên ngừng đập vài giây.
Tôi cố gắng tìm kiếm trên mặt Mạc Hoài dấu hiệu của sự đùa cợt, nhưng biểu cảm của cậu bình tĩnh, nghiêm túc, giống như chỉ thuận miệng nói ra một sự thật hết sức hiển nhiên.
Các cô gái vẻ mặt hóng hớt "Thì ra Mạc thiếu gia si tình như vậy, hai người quen nhau thế nào thế?"
Mạc Hoài chậm rãi cất lời "Năm đó, tôi mười hai tuổi, chị ấy mỉm cười, giật lấy điếu thuốc từ tay tôi."
Giọng cậu nhẹ nhàng, nhưng từng câu từng chữ lại như lưỡi dao sắc lạnh rạch vào da tôi.
"Bắt đầu từ lúc ấy, vận mệnh của tôi và chị ấy đã định sẵn sẽ quấn lấy nhau cả đời, vĩnh viễn không bao giờ rời xa." Mạc Hoài nhả ra một làn khói, ánh mắt xa xăm.
"Lâu đến vậy sao?" Một cô gái kinh hô hỏi tiếp "Vậy rốt cuộc Doãn tiểu thư là gì của cậu vậy?"
Mạc Hoài cúi mắt, không trả lời.
Tôi cứng đờ xoay người, rời khỏi sân thượng như chạy trốn.
Thì ra, lý do mọi người tɾong vũ hội nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kỳ, là vì họ từ sớm đã biết rằng buổi vũ hội này là do đại thiếu gia nhà họ Mạc tổ chức cho người tɾong lòng.
Đại não của tôi sau đó hệt như đã mất đi năng lực suy nghĩ, mãi đến lúc trên đường về nhà, Mạc Hoài tự nhiên nắm lấy tay tôi, tôi mới giật mình lấy lại tinh thần, lập tức rụt tay lại như bị đïện giật.
Mạc Hoài có chút bất ngờ "Làm sao vậy?"
Tôi lặng lẽ kéo dài khoảng cách với cậu "Đã mấy tuổi rồi còn nắm tay."
Ánh mắt Mạc Hoài hơi tối lại, thoáng im lặng một lát, cậu khẽ hỏi "Chị ghét buổi vũ hội vừa rồi?"
"Không có." Khắp nơi đều là dựa the0 sở thích của tôi bố trí, sao có thể ghét, nhưng vấn đề đâu nằm ở đó.
"Vậy là tốt rồi." Mạc Hoài một lần nữa nắm lấy tay tôi, dùng sức ma͙nh đến nỗi tôi không thoát ra được.
Kỷ Huân nói đúng, là tôi đã chiều hư Mạc Hoài.
Tôi căn bản không biết cách làm một người lớn tốt, rõ ràng đã sớm nhận ra điểm không đúng, vậy mà tôi cứ liên tục phủ nhận suy đoán của mình, không kịp thời giữ khoảng cách với Mạc Hoài, để cậu nảy sinh tình cảm nam nữ với tôi.
Việc trẻ con có cảm tình với một người lớn nào đó là chuyện hết sức bình thường. Khi còn bé tôi cũng từng thầm mến một người cậu họ xa, nhưng the0 tuổi tác ngày một lớn tôi liền ý thức được đó không phải là thầm mến, mà là khát khao cùng sùng bái đối với người trưởng bối luôn đối tốt với mình, hiện tại nhớ lại, cũng chỉ cảm thấy đó là một chuyện thú vị thời thơ ấu, cười cho qua.
Mạc Hoài hiển nhiên cũng như vậy.
Hiện giờ cậu vẫn còn trẻ nên mới nhầm lẫn giữa sự ỷ lại và tình yêụ Một ngày nào đó tɾong tương lai, khi cậu thực sự gặp được một cô gái khiến tim cậu đập loạn nhịp, cậu sẽ nhận ra rằng tình cảm của cậu dành cho tôi là ngây ngô đến mức nào, ấu trĩ đến mức nào.
Sau một phen suy dập tắt xúc động muốn đá Mạc Hoài ra khỏi nhà.
Tối đó, tôi chặn Mạc Hoài ngoài cửa phòng, giả vờ thoải mái nói "Từ giờ đừng ngủ chung nữa, để tôi tận hưởng cảm giác chiếm trọn cả cái giường đi."
⬅ Trước Tiếp ➡