⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Hoài ôm chặt tôi, cằm tựa trên vai tôi, khàn giọng nói "Rút lại."
"Rút cái gì?" Tôi mờ mịt hỏi, không thể động đậy trong lòng cậụ
"Rút lại những lời chị vừa nói." Cơ thể Mạc Hoài run rẩy kịch liệt "Chỉ là nể mặt bố em mới cùng em sống nương tựa vào nhau, không có nghĩa vụ ở bên em nữa, từ hôm nay chấm dứt tất cả, toàn bộ – rút lại hết "
Tôi trầm mặc.
Thật không dám giấu, vừa nảy tôi thật sự có ý định chấm dứt, cũng không hoàn toàn là đang nói nhảm, nhưng ngay lúc này đây, cánh tay trên eo tôi càng siết càng chặt, khiến tôi sắp không thở nổi luôn rồi.
Tôi đành lên tiếng "Rút lại, tôi rút lại."
Sao lại có đứa trẻ ngây thơ mà cố chấp thế này?
Mạc Hoài vẫn không buông tay, cơ thể ẩm ướt và nóng bỏng dính sát người tôi, giọng cậu rất trầm "Nguyên nhân em có thể bước ra khỏi nỗi đau một cách thuận lợi như vậy, không phải vì em độc lập, mà là vì chị. Chị là lý do để em cười, là lý do em mạnh mẽ, là lý do để em tiếp tục sống. Không ai có thể thay thế được, em chỉ cần chị. Nếu mất chị, em sẽ lại rơi vào vực thẳm, không bao giờ leo lên được nữa."
Lông mi thiếu niên dính những giọt nước, cũng không biết là nước mưa hay nước mắt "Cho nên, vĩnh viễn đừng bỏ em lại, được không?"
"..."
Thì ra, mạng sống rẻ mạt của tôi, cũng không phải là vô giá trị.
Ít nhất, cậu thiếu niên trước mắt này, xem tôi là toàn bộ thế giới của cậụ
Tôi lấy ra giọng dỗ trẻ con "Được rồi, vĩnh viễn, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi."
Mạc Hoài thật sự như một đứa trẻ, đưa ngón út ngoắc tay với tôi, cười rộ lên "Một trăm năm cũng không được thay đổi."
Đồ trẻ con.
Tôi thở dài, một tay nhặt cây dù lên, một tay nắm lấy tay Mạc Hoài, kéo cậu về nhà.
Tối đó, sau khi tắm xong, lúc bước ra tôi thấy Mạc Hoài đang ngồi trên giường mình. Cậu cũng vừa tắm xong, tóc trán rũ xuống trông rất ngoan.
Cậu kéo cổ tay tôi, ngửi mùi hương trên đó, cười khẽ "Là mùi cam."
"Nếu thích, ngày mai tôi để một chai sữa tắm mùi này trong phòng cậụ" Tôi nói.
Mạc Hoài dùng ngón tay xoa nhẹ lòng bàn tay tôi "Em muốn tắm ở phòng chị."
Tôi nhíu mày, rút tay lại, gõ vào đầu cậu một cái "Đi ngủ đi."
Mạc Hoài nhìn tôi không chớp mắt, ngồi im trên giường cũng không di chuyển.
Tôi đoán cậu lại không chịu về phòng mình ngủ, đành thở dài, yên lặng leo lên giường.
Mạc Hoài cũng nằm xuống bên cạnh, trở người ôm lấy tôi, gắt gao kéo tôi vào trong ngực cậụ
"Cậu ôm đến nghiện luôn rồi à?" Tôi bất lực nói.
"Ừm." Hơi thở của Mạc Hoài phả nhẹ lên cổ tôi "Sợ chị chạy mất."
Những năm qua, Mạc Hoài thường lấy lý do nghe kể chuyện để ngủ cùng giường với tôi.
Ban đầu, vì cậu còn nhỏ, bộ dáng lúc ngủ lại rất ngoan nên tôi cũng không nghĩ nhiềụ
Nhưng giờ đây, cậu đã trưởng thành rồi.
Một cậu thiếu niên mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn nét trẻ con, nhưng khi tôi thử đẩy Mạc Hoài ra mới giật mình phát hiện, sức của tôi đã chẳng thể so với cậu ấy nữa. Bị cánh tay đầy cơ bắp ấy ôm chặt, tôi sẽ không còn chút khả năng phản kháng nào.
Tôi trừng mắt nhìn Mạc Hoài, định nghiêm túc răn dạy thằng nhóc này vài câu, nhưng cậu đã ngủ mất rồi.
...
Không lâu sau, tôi chuyển mộ của Mạc Trầm và Lâm Vọng Thư vào khu mộ đôi, đây là tâm nguyện của họ, cuối cùng được thực hiện sau 5 năm.
Trên bia mộ là ảnh cưới ngày xưa của Mạc Trầm và Lâm Vọng Thư, hai người tựa sát vào nhau, trên mặt đều là hạnh phúc ngọt ngào.
Năm đó tôi và Mạc Trầm không có đăng ký kết hôn, không có hôn lễ, càng không có chụp ảnh cưới, những tấm ảnh chụp chung trong album đều là tôi in ra từ điện thoại di động.
Bây giờ nghĩ lại, Mạc Trầm có lẽ là không muốn chụp ảnh cưới với bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài Lâm Vọng Thư.
⬅ Trước Tiếp ➡