⬅ Trước Tiếp ➡
Ở nhà một mình, tôi cẩn thận lau chùi di ảnh của Mạc Trầm, tự hỏi “Mạc Trầm, anh nói xem, nếu em tự sát, có nên mặc váy cưới không? Làm cô dâu đến gặp anh, như vậy trông sẽ trang trọng hơn.”
“Chị đang làm gì vậy?” Mạc Hoài không biết từ lúc nào đã về nhà, như bóng ma xuất hiện ở phía sau tôi.
"Đang lau ảnh bố cậụ" Tôi trộm quan sát vẻ mặt cậu, nhìn qua rất bình tĩnh, hẳn là không nghe thấy lời tôi vừa nói.
Ánh mắt Mạc Hoài không dừng lại chỗ tôi quá lâu, lát sau, cậu như không để ý mà nói "Có một bạn học cứ muốn tới dự tiệc sinh nhật tuần sau của em, từ chối không được."
Tôi ngẩn ra, trong lòng nhất thời dâng lên niềm vui bất ngờ.
5 năm, Mạc Hoài cho tới bây giờ chưa từng dẫn bạn học về nhà, hàng năm nói là tổ chức tiệc sinh nhật, nhưng thật ra toàn bộ quá trình chỉ có hai người chúng tôi, cứ như đang tham gia tiệc quỷ gì ấy. Khi bạn bè cùng trang lứa điên cuồng rong chơi bên ngoài thì Mạc Hoài lại kiên trì, mỗi ngày tan học đều về nhà đúng giờ, trở thành học sinh trung học nhàm chán nhất trong lịch sử.
Tôi còn từng nghi ngờ cậu ấy bị tự kỷ bẩm sinh, cả đời này sẽ không qua lại với ai nữa cơ.
"Là bạn nam hay bạn nữ?" Tôi đầy mong đợi hỏi.
"Nữ sinh."
"Nhiệt liệt hoan nghênh cô bé đến nhà " Tôi không khỏi vỗ tay.
"Chị vui như vậy làm gì? Chỉ là bạn học bình thường thôi." Mạc Hoài có chút không vui.
"Không cần giải thích." Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy "Yên tâm, người dì này rất ủng hộ việc yêu sớm, hai người hiện tại chính là thời thanh xuân tươi đẹp nhất, vô tư tự do nhất, có thể điên cuồng vì yêu nhất, nên mới nói tình yêu thời thanh xuân đặc biệt quan trọng. Chờ sau này khi bước vào xã hội trở thành người lớn, nhân tố cần lo lắng cũng nhiều hơn. Mà thật ra ở tuổi này của cậu đã coi như muộn rồi, không giống tôi năm đó, mới học cấp hai đã…"
May mà tôi kịp thời phanh xe lại, không đã để lộ quá khứ tình trường của mình.
“Hồi cấp hai thế nào?” Mạc Hoài châm chọc hỏi.
“Hồi cấp hai tôi chính là hoa khôi trong sáng nổi tiếng nhất trong trường.” Tôi vén tóc.
“Ồ? Không phải là đại tỷ đầu gấu sao?” Mạc Hoài mỉm cười.
Ách, hóa ra thằng nhóc này quả thật có nghe tôi kể chuyện trước khi ngủ.
...
Đến ngày sinh nhật của Mạc Hoài, cuối cùng tôi cũng gặp được bạn học nữ trong truyền thuyết.
Cô bé có đôi mắt to tròn, tóc ngắn ngang tai, toát lên vẻ rực rỡ đầy sức sống.
Quan trọng nhất là, vừa gặp, cô bé đã nắm lấy tay tôi, tươi cười ngọt ngào “Chào chị, trông chị xinh đẹp quá Nếu chị mặc đồng phục đến trường cùng bọn em, chú bảo vệ chắc chắn sẽ không chặn lại đâu ”
Ngay lập tức, tôi quyết định phải để cho Mạc Hoài cưới cô bé này.
Sau bữa cơm vui vẻ, tiễn cô bạn đáng yêu ra về, tôi hài lòng nói “Thật là một cô gái tốt.”
Mạc Hoài cảnh cáo tôi "Đừng có mà phát điên, em đã nói rồi, chỉ là bạn học bình thường thôi.”
Tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “Cậu bị mù à? Con gái người ta rõ ràng đang thích thầm cậu ”
Mạc Hoài vẻ mặt bình thản “Đó là chuyện của cô ấy, không liên quan gì đến em. Sau này em cũng sẽ không dây dưa gì thêm nữa, tránh gây hiểu lầm phiền phức cho cả đôi bên.”
Nhiệt tình của tôi trong nháy mắt bị dập tắt “Mạc Hoài, cậu đúng là kiểu con trai mà các cô gái trẻ đều phải gặp thời thanh xuân. Đẹp trai, mê người, nhưng lòng lang dạ sói.”
Mạc Hoài nhếch môi "Chị cảm thấy em mê người à?"
Tôi trừng mắt nhìn cậu "Điểm chính là lòng lang dạ sói "
Mạc Hoài không cho là đúng "Em chỉ là không thích cô ấy thôi. Nếu bây giờ cũng có người đang yêu thầm chị, chị sẽ vô điều kiện đáp lại đối phương không?"
Tôi "Ngại quá, chị đây đã có Mạc Trầm rồi."
Mạc Hoài lạnh lùng nhắc nhở "Ông ấy đã chết được 5 năm rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡