⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng thở dốc khẽ truyền ra từ đôi môi đỏ mọng, Phạm Âm vô thức ngã người ra sau gần như muốn đè bẹp bàn tay hư hỏng của anh.
Làn da dưới bàn tay trơn nhẵn, tiếng rêи ɾỉ mê người quanh quẩn bên tai.
Nhạc Quân Tín vừa xuất tinh xong, do bị Phạm Âm kɧıêυ ҡɧí©ɧ nên lại cứng lên lần nữa.
Cao trào qua đi, đôi mắt thiếu nữ từ mơ màng biến thành trong suốt.
Cô liếʍ khóe môi, buồn bực vì bản thân quá mẫn cảm: Anh mới chạm nhẹ vào cô mà cô đã trực tiếp phun nước, để anh được xem kịch thỏa thích rồi.
“Tay dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh”, Phạm Âm quyết định đánh phủ đầu, trừng mắt hỏi: “Sao lại chạm vào tôi?”
Anh nghe vậy thì chỉ khẽ cười một tiếng.
Nhạc Quân Tín vội xòe bàn tay ra trước mặt cô trước khi cô bùng nổ: “Anh chỉ ra mồ hôi thôi.”
Phạm Âm bắt lấy cổ tay anh rồi hung hăng lật hai cái, thật sự không nhìn thấy chất lỏng sền sệt đáng ngờ nào đó.
Bỗng nhiên, cô khẽ vươn chiếc lưỡi mềm mại ra liếʍ vào ngón tay của anh rồi nói một cách nghiêm túc: “Tôi nếm được mùi vị của tϊиɧ ɖϊ©h͙. Anh lại lấy bàn tay bẩn chạm vào tôi, nhất định phải nhận tội.”
Đầu ngón tay linh hoạt chạm vào cánh môi ẩm ướt của cô, anh nhẹ nhàng đút vào: “Tay đã bẩn thì em còn liếʍ làm gì?”
Cô bị anh làm khiến hô hấp trở nên khó khăn: “Ưm ưm!”
[Biếи ŧɦái!]
Nhạc Quân Tín rút ngón tay ra khỏi miệng cô, mơn trớn khóe môi mềm mại, giọng nói khàn khàn: “Ăn ngon không?”
Phạm Âm há mồm hít thở, không quên trợn trắng mắt.
Anh tiện đà vuốt ve mái tóc đen mềm mại của cô, giọng điệu cưng chiều: “Lần sau anh sẽ cho em ăn no.”
Tuy Phạm Âm lẳиɠ ɭơ nhưng lại ra vẻ muốn được nuông chiều: “Tôi còn muốn học, anh đi nấu cơm đi! Tôi không muốn ăn thức ăn bên ngoài, chỉ muốn ăn đồ anh làm mà thôi!”
Nhạc Quân Tín véo gương mặt trơn mềm của cô: “Được.”
Một quyền như đánh vào bông, Phạm Âm bị nghẹn, cô ném thuốc mỡ đi rồi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chạy về phòng ngủ.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cô không để ý tới.
Cô lập tức nghe anh nói: “Cặp của em này.”
Phạm Âm: “…”
Đợi tiếng bước chân đi xa thì cô mới lặng lẽ hé cửa ra thành một khe nhỏ.
Cô duỗi tay phải lấy cặp vào, ngồi xếp bằng ở cửa và mở khóa kéo ra, laptop dầy cộp bỗng rơi xuống sàn nhà.
Trực giác nói cho cô biết, anh muốn cô dùng mấy lần làʍ t̠ìиɦ để đổi lấy những ghi chép học tập này của anh.
Cô lại nhét nó vào trong cặp, ra khỏi phòng ngủ tìm anh.
Trong phòng bếp sáng sủa và sạch sẽ.
Cô gái mảnh khảnh, ngực lớn, eo mềm ôm lấy người đàn ông đang gọt đồ ăn từ phía sau, uốn éo nói: “Ca ca, cảm ơn anh đã cho tôi mượn ghi chép miễn phí.”
Tay cầm dao chợt dùng sức, toàn thân Nhạc Quân Tín căng thẳng: “Em có biết mình đang không mặc nội y không?”
“Vâng.”
Giọng nói của cô rất dịu ngoan.
Nó khiến côn ŧᏂịŧ khó khăn lắm mới trở lại bình thường của anh lại trở nên thô to lần nữa.
Nhạc Quân Tín: “…”
Cô dùng khóe mắt liếc nhìn côn ŧᏂịŧ sắp bung ra khỏi quần thì khẽ cười trộm, tiếp tục cọ hai quả ngọt đang dựng thẳng đứng vào anh, mềm giọng nũng nịu: “Ca ca, tôi đói quá…”
Nhạc Quân Tín hít sâu một hơi: “Phòng bếp nhiều khói dầu, em ra ngoài đợi đi.”
Phạm Âm siết chặt hai cánh tay, mặc kệ bầu ngực bị tấm lưng của anh làm cho biến dạng.
“Ca ca, tôi muốn học nấu ăn.”
Em muốn học cái rắm ấy.
Em chỉ muốn anh nghẹn chết thôi.
Cuối cùng Nhạc Quân Tín nhịn xuống mấy câu chửi bậy sắp ra khỏi miệng, mặc kệ cô chơi đùa.
Mấy phút sau.
Tiếng chuông cửa đã giải cứu Nhạc Quân Tín thoát khỏi niềm hạnh phúc đau khổ này.
Anh rửa sạch tay phải, giật hai tay đang nắm trước ngực mình ra: “Đi mở cửa.”
Anh bổ sung thêm: “Mặc nội y vào.”
⬅ Trước Tiếp ➡