Tiếp ➡
Trong phòng học.
Cô gái trẻ sắp mười tám tuổi đang ngồi trên cánh tay phải của người đàn ông đẹp trai cao lớn, đôi chân trắng như tuyết nhẹ nhàng đung đưa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trong sáng cuốn hút, đôi mắt to đen láy lộ vẻ ngây thơ.
Nhạc Quân Tín hôn vào mắt cá chân của Phạm Âm, cô nhẹ giọng ưm lên một tiếng, vẻ mặt vô cùng quyến rũ.
Kí©ɧ ŧɧí©ɧ thú tính của đàn ông.
"Anh rể..."
Nhạc Quân Tín cắm cô một cái, giọng khàn khàn nói, "Anh và Phạm Tâm rất nhanh sẽ ly hôn."
Lông mi đung đưa, cô nhẹ giọng nói: "Hiện tại anh vẫn là anh rể của em."
Nhạc Quân Tín đặt cô lên bục giảng, "Phạm Tâm không ở đây, gọi anh rể cho ai nghe?"
Loáng một cái, thế giới quay cuồng, Phạm Âm thở dốc, bàn tay chống lên bục để giữ vững cơ thể.
Nhìn thấy côn ŧᏂịŧ thô to đáng sợ kia, cô nuốt nước miếng, ngoan ngoãn sửa miệng: "Ca ca..."
Nhạc Quân Tín cảm thấy cả người thoải mái, anh nắm lấy mắt cá chân phải của cô, nhẹ nhàng kéo một cái, sau đó đi thẳng vào trong tiểu huyệt phấn nộn ướŧ áŧ của cô gái.
"Ưm!"
Cô né tránh.
Nhưng bởi vì tiểu huyệt co rút nên thành ra cô "chủ động" nuốt nửa côn ŧᏂịŧ lớn đi vào.
Nhạc Quân Tín cong nhẹ khóe miệng, dùng đầu ngón tay sờ lên khóe miệng của cô, "Tiểu dâʍ đãиɠ."
Phạm Âm: "..."
Da^ʍ mẹ nhà anh.
Anh dường như nghe thấy tiếng lòng của cô, hai tay nắm lấy bắp đùi của Phạm Âm, cắm sâu vào bên trong.
Phạm Âm đau đến nhíu mày, chính xác đưa tay nhéo vào ngực anh.
Nhạc Quân Tín rêи ɾỉ, tiếp tục cắm rút vào bên trong.
Phạm Âm không tin anh không đau nên dùng sức nhéo.
Kết quả là, anh cắm rút mạnh hơn.
Phạm Âm bị cắm tới run rẩy cả người, cô cầu xin tha thứ: "Ca ca...nhẹ chút...a..."
Nhạc Quân Tín rất hưởng thụ, anh giảm lực lại, thân trên hạ xuống để vừa liếʍ vừa hôn lên bầu ngực đầy đặn của cô.
Hai má nhẹ nhàng cọ cọ đầṳ ѵú đỏ mọng.
Bị du͙© vọиɠ sai khiến, Phạm Âm nắm lấy mái tóc đen dày của anh và không ngừng rêи ɾỉ.
"Cộc cộc cộc-"
Tiếng gõ cửa đột ngột khiến mặt Phạm Âm trắng bệch.
Cô sốt ruột đẩy anh ra, nhỏ giọng nói: "Mau dừng lại, có người....ưm!"
Nói được một nửa, người đàn ông liền cắn cô.
Hiển nhiên là không sợ người ngoài cửa đi vào.
Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, Phạm Âm kéo chặt bộ đồng phục học sinh rơi xuống, miễn cưỡng che được khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.
Nhạc Quân Tín bình tĩnh ngậm một bên ngực, sau đó thấy bộ dáng lừa mình dối người vô cùng đáng yêu của cô thì cười khẽ: "Nhìn mắt cá chân của em cũng có thể nhận ra em."
Xung quanh lại yên tĩnh.
Phạm Âm thò đầu để lộ đôi mắt, sau khi xác nhận cửa phòng học vẫn đóng chặt, cô trừng mắt nhìn anh, "Anh có thể biết xấu hổ một chút được không? Tôi bị dính tin đồn thì sao có thể thi vào đại học Z?"
Nhạc Quân Tín banh hai chân cô ra, thuận lợi đâm tới hoa tâm.
"Muốn vì anh mà thi vào đại học Z đến vậy sao?"
Phạm Âm cãi lại: "Tôi là vì....a...bản thân!"
Anh nói: "Hai năm sau, Phạm Tâm vẫn hận em như cũ thì em có thể sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ em."
Phạm Âm sững sờ.
Người đàn ông này nói thích cô.
Chỉ trong vài ngày, những gì cô cảm nhận được chỉ là ham muốn tìиɧ ɖu͙© gần như biếи ŧɦái của anh dành cho cô.
Có lẽ, cô trong lòng anh vô cùng nhỏ nhoi.
Cô dần thả lỏng và phối hợp với động tác của anh.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Lúc dục hỏa đốt người, cô phân vân liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Còn có một tiết nữa.
So với việc bị thao.
Cô càng muốn học hơn.
Nếu không bị Phạm Tâm uy hϊếp, cô muốn quang minh chính đại ôn tập thi vào trường đại học.
Cô nâng người, hai bầu vυ" mềm mại áp vào l*иg ngực rắn chắc của anh, đôi môi đỏ mọng chạm nhẹ vào vành tai anh, sau đó phả ra một làn khí: "Ca ca, để em đi học có được không?"
Nhận thấy sự chần chờ của anh, cô khẽ nén giọng nói: "Đây là ước nguyện của em."
Tiếp ➡