⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông ngồi phía sau mặc một bộ âu phục màu xanh đen thoải mái, gấu quần không dính một hạt bụi, trên đùi đặt một chiếc laptop nhỏ. Anh hơi mím đôi môi mỏng, nâng tay đẩy cái kính gọng vàng trên mũi, phía sau mắt kính trong suốt là đôi mắt thâm thúy nhưng hơi lộ vẻ mỏi mệt, tuy nhiên, ánh mắt nhìn màn hình vẫn vô cùng chăm chú, nghiêm túc.
Lái xe Trần nhìn đôi tình nhân đang đùa giỡn trong mưa bên lề đường, bất đắc dĩ lắc đầu “Thật sự là không thể hiểu nổi giới trẻ ngày nay, chắc là cảm thấy đi dạo trong mưa rất lãng mạn đi.”
“Tuổi trẻ mà.” Khóe miệng Ôn Thừa Thư khẽ cong lên một nét hết sức dịu dàng, anh cười nhẹ một tiếng, thuận tiện nâng con ngươi nhìn lướt ra ngoài cửa sổ. Không hiểu sao anh cảm thấy bóng dáng cô gái cô gái cao gầy kia thoạt nhìn có chút quen mắt.
“Giám đốc Ôn, đến học viện mỹ thuật Ôn Dương rồi, ngài có muốn đi thăm tiểu thiếu gia không?”
“Không.” Ôn Thừa Thư thu hồi ánh mắt, biểu cảm trên mặt cũng biến mất, anh tiếp tục nghiêm túc nhìn kế hoạch thu mua trên máy tính, “Về thẳng thành phố Nghi, bên công ty còn có một hội nghị phải mở vào buổi chiềụ”
Cuộc tranh tài quy mô lớn hàng năm của sinh viên học viện mỹ thuật Văn Dương kết thúc vào tháng 9.
Ở Văn Dương, trong vô số các câu lạc bộ từ các trường nghệ thuật khắp cả nước, chỉ có duy nhất “Câu lạc bộ nghệ thuật biểu diễn” là luôn nổi tiếng từ khi mới thành lập vì từng bị một tờ báo giấy danh tiếng nào đó giật một cái title in đậm to đùng, công khai phê phán hành vi nghệ thuật của bọn họ là Lấy danh nghĩa “nghệ thuật” để nịnh bợ mọi người.
Năm nay cũng không ngoại lệ, thành viên mới vào cũng ít ỏi không có mấy người.
Sau cuộc họp qua voice chat trong WeChat dài một phút rưỡi đêm qua, mọi người quyết định sẽ tổ chức một hoạt động để chào đón thành viên mới duy nhất trong năm nay… Cho dù đứa bé yếu đuối này bị Lý Miêu Miêu mạnh mẽ kéo đến từ hội tuyển sinh, nhưng dù sao cũng là câu lạc bộ nổi tiếng trong trường, bọn họ phải cho thành viên mới chút mặt mũi, thậm chí còn phải nở mày nở mặt.
Lý Miêu Miêu vừa đi vào đã thấy nhóc đàn em mà cô cực khổ kéo tới từ hội tuyển sinh đang ủ rũ nằm trên bàn, cô đi tới xoa cái đầu xõa tung cùng những lọn tóc mềm mại của cậu “Bé cưng đang nghĩ gì thế?”
Ôn Nghi Niên ngồi thẳng dậy, cũng không tức giận, tùy tiện vuốt lại mái tóc bị cô làm loạn, vẻ mặt có chút khẩn trương ”Bài học ngày mai là vẽ lõa thể.”
“À, vậy thì vẽ.” Lý Miêu Miêu lơ đễnh ngồi xuống đối diện cậu, “Em khẩn trương như vậy làm gì, hồi trước lúc tập huấn vẽ mỹ thuật tạo hình chưa từng vẽ à?”
Lỗ tai Ôn Nghi Niên đỏ bừng, cúi đầu thẹn thùng nhỏ giọng nói “Em chưa vẽ người không mặc quần áo bao giờ.”
Lý Miêu Miêu sửng sốt một chút, lập tức nở nụ cười, vỗ vai cậu “Em học mỹ thuật tạo hình mà còn sợ nhìn người khỏa thân? Tiếc là em không tham gia triển lãm khỏa thân của trường ta nửa năm trước, sau khi ở triển lãm đó 2 ngày, bảo đảm sau này em xem phim con heo cũng có thể mặt không đổi sắc tim không đập loạn.”
Hách Phi cúi đầu đứng tựa bên tường chơi điện thoại cũng tiếp một câu “Vậy cũng chưa chắc, chủ yếu là còn xem dáng người và tư thế.”


⬅ Trước Tiếp ➡