⬅ Trước Tiếp ➡

“Anh Vương Thần.” Ôn Nghi Niên gần như bị cái mũ rộng vành che hết cả khuôn mặt, giãy dụa hồi lâu cũng không thoát ra được, chỉ đành xin tha, “Là em mà, em không phải gà…”
“Chúng mày để ý chút, đừng để chụy Thần đùa hỏng nhóc dễ thương.” Hình Dã cười cười, lục tìm điện thoại trong túi áo gió của mình rồi chuẩn bị ra ngoài thanh toán.
Vừa ra khỏi cửa được vài bước, cậu chợt nhìn thấy Ôn Thừa Thư vẫn luôn chưa trở về. Đối phương đang tựa khẽ vào khung cửa sổ ngoài hành lang, hơi mím đôi môi mỏng, đường xương quai hàm sắc nét rõ ràng, giữa hai ngón tay có kẹp một điếu thuốc đang lập lòe đốm lửa màu cam.
Hình Dã thoáng dừng bước chân. Trước kia, cậu chỉ bắt gặp một Ôn Thừa Thư luôn mỉm cười khéo léo ôn hòa, lúc nào cũng khiến người đối diện cảm thấy vô cùng thoải mái. Nhưng hiện giờ, cậu lại kinh ngạc phát hiện ra, khi Ôn Thừa Thư không bộc lộ cảm xúc, gương mặt anh tương đối lạnh, hơn nữa, cặp mắt giấu sau cặp kính trong suốt kia còn sáng đến lạ lùng.
Như nghe được tiếng mở cửa ở cách đó không xa, khóe môi đang khẽ mím của Ôn Thừa Thư chợt cong lên rất nhẹ. Anh nghiêng mặt về phía không có người để nhả khói thuốc ra rồi mới quay đầu nhìn Hình Dã đang đứng ngay trước cửa, vẻ mặt đã đổi thành kiểu tươi cười lịch sự thường ngày “Xong rồi à?”
“Vâng.” Hình Dã nhìn anh, “Sao anh không vào?”
“Hút thuốc.” Ôn Thừa Thư nghiêng mặt, vứt điếu thuốc đã cháy hơn một nửa trên tay vào thùng rác cạnh đó, nói, “Giờ tôi vào đây.”
Anh đi qua người Hình Dã, hành lang rất chật, nhưng anh vẫn có thể đẩy cửa bước vào phòng mà không hề chạm phải dù là vạt áo của cậụ
Hình Dã không khỏi quay đầu nhìn về phía cánh cửa đã khép lại, một lúc sau cậu mới nhấc chân đi đến quầy bar.
“Vừa rồi có một vị khách đã ra đây thanh toán.” Nhân viên thu ngân ngẩng đầu lên, “Vừa xong thôi, là cái người lớn tuổi hơn các cậu một chút đó.”
“Thanh toán rồi? Đã bảo mình mời, để anh ấy trả tiền coi sao được.” Hình Dã thấp giọng nhủ thầm một câụ Cuối cùng, cậu ngẩng đầu cười với nhân viên thu ngân một cái, nói, “Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn.”
Mọi người ra khỏi quán lẩu khi trời đã tối đen, cả đám chậm rãi đi bộ về trường học, vừa đi vừa tán dóc mấy câụ
Lý Miêu Miêu nhìn nắm bông mềm mại đang nằm trong tay Hình Dã, phát sầu “Làm thế nào với nó đây? Tối nay kiểm tra phòng đấy, chúng ta không mang nó về được đâụ”
“Ừm…” Hách Phi nghĩ nghĩ, đưa ra một chủ ý, “Hay là phóng sinh đi? Nó là chim mà, để nó trở về với thiên nhiên cũng tốt…”
“Nhưng nó là chim nuôi.” Ôn Nghi Niên rụt rè mở miệng, cậu nhìn quanh một vòng, thấy không ai phản bác gì mới dám lớn gan tiếp lời, “Chim nuôi quen nhà quen người cho ăn, có lẽ sẽ mất năng lực tự kiếm mồi, nếu phóng sinh nó, nó có thể sẽ bị chết đói… Hơn nữa chân nó còn bị thương, ngộ nhỡ gặp phải mèo, chó đi hoang sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Lời này rất có lý, Hách Phi khẽ thở dài “Nhưng đã trễ thế này rồi, tìm đâu ra chỗ nhận nuôi chim?”
Vắt hết óc cũng không nghĩ ra phương pháp, cả đám chỉ biết lặng im.
“Nếu không thì giao cho tôi đi.” Ôn Thừa Thư đi ở cuối hàng đột nhiên mở miệng.
Ôn Nghi Niên sáng bừng con mắt, quay đầu nhìn anh, hỏi bằng giọng rất chờ mong “Thật không anh?”


⬅ Trước Tiếp ➡