⬅ Trước Tiếp ➡

“Mày chết đi.” Lý Miêu Miêu lườm cậu một cái, vươn tay kéo cái hộp bìa cacton Hình Dã vừa thuận tay đặt lên bàn tới trước mặt mình. Sau khi mở hộp, nhìn thấy thứ ở bên trong thì cô hơi sửng sốt. Cẩn thận lấy chú chim bị thương ra, cô hỏi “Ôi, bé chim này ở đâu ra thế?”
Hách Phi nghe vậy thì ghé đầu lại, cũng không khỏi kinh ngạc trong chốc lát. Hắn duỗi ngón tay chọt chọt vào đầu chú chim “Đây là cái gì? Dã Tử, mày đi ăn lẩu còn mang thêm đồ nhúng nữa à?”
Hắn vừa dứt lời liền bị Lý Miêu Miêu đẩy cho một cái kèm theo lời hăm dọa “Tao thấy mày mới muốn bị nhúng đấy.”
“Nhặt được.” Hình Dã nói, “Hình như là vì chân nó có vấn đề, nên mới bị người ta vứt bỏ.”
“Chậc.” Hách Phi tặc lưỡi, nhẹ nhàng sờ sờ bộ lông mượt mà trên người con chim nhỏ.
“Wow.”
Ôn Thừa Thư nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng reo nhỏ, quay đầu nhìn lại liền thấy Ôn Nghi Niên đang dùng đôi mắt sáng ngời để ngắm chú chim non “Đáng yêu quá, sao chủ nó lại có thể bỏ nó được nhỉ?”
Ôn Thừa Thư nâng mắt, cũng nhìn về bên đó.
Chỉ là một chú chim bình thường, không phải chủng loại quý hiếm gì, giá trên thị trường chỉ khoảng hơn mười đồng một con, nhưng số tiền cần để chữa chân cho nó còn tốn hơn gấp nhiều lần, nuôi để buôn chắc chắn là lỗ vốn. Đương nhiên, nếu xét trên phương diện nuôi lâu có tình cảm thì đúng là vài lời khó nói hết được.
“Nhưng trường chúng ta không cho nuôi thú cưng hay sao mà?” Hách Phi ngẩng đầu nhìn Hình Dã, “Mày định để nó ở đâu?”
“Chẳng biết nữa…” Hình Dã đang nói chuyện, cánh cửa phía sau chợt bị người đẩy ra, đụng phải lưng ghế cậụ Cậu phải dịch ghế về phía trước một chút, phục vụ mới có thể bưng đồ ăn vào.
“Tránh, tránh.”
Phòng ăn quá nhỏ, không tiện hoạt động, đĩa thức ăn trên tay người phục vụ phải lướt sát qua tai Hình Dã mới hạ được xuống mặt bàn. Hình Dã hơi nhíu mày, nghiêng người sang bên để né tránh, thân trên không thể không dán sát vào vai Ôn Thừa Thư.
Nhưng trong mắt Ôn Thừa Thư, hành vi này của cậu không khỏi có hơi làm quá, nên anh thoáng lùi về phía sau, cố ý kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Còn thiếu một phần bò viên, hai ký rưỡi thịt dê thái lát và hai đĩa rau đúng không?” Nhân viên phục vụ cầm phiếu gọi món kiểm tra lại đồ ăn, bảo “Thịt dê phải đợi một lúc, đang thái rồi nhưng hơi chậm ạ.”
Hình Dã nghiêng người, quay đầu sang, nói “Lấy giúp tôi đôi đũa, cảm ơn.”
Mãi đến khi nhân viên phục vụ đi ra, Hình Dã mới có thể thẳng người trở lại. Đang xoa xoa thắt lưng, cậu lại nghe Ôn Thừa Thư ở bên cạnh nói “Chúng ta đổi chỗ đi.”
“Dạ?” Hình Dã hơi do dự, “Bên này chật chội lắm.”
Ôn Thừa Thư lại hiểu lầm là cậu đang lấy cớ này để không đổi chỗ nên thản nhiên nở nụ cười, bảo “Không sao cả.”
Thấy anh nói thế, Hình Dã vốn đang ước có thể đổi chỗ nhanh nhanh một chút liền đứng dậy, vừa ra vẻ khó xử vừa nói “Vậy được rồi.”
Không đợi Ôn Thừa Thư ổn định chỗ ngồi, cửa phòng ở đằng sau lại bị đẩy ra. Cánh cửa bất ngờ đập vào lưng ghế của anh, khiến anh suýt nữa thì ụp người xuống. Hình Dã vội vàng đỡ anh, lộ vẻ xấu hổ “Anh xem…”
“…” Ôn Thừa Thư chật vật nghiêng người, tay đè lên cánh tay của Hình Dã.


⬅ Trước Tiếp ➡