Chương 16
Ôn Nghi Niên cẩn thận dùng ánh mắt đánh giá vẻ mặt không được vui lắm của anh hai nhà mình, biết rõ anh hai luôn rất chướng mắt việc mua vui cho người ta, nhất thời cậu có chút khẩn trương, đang định sắp xếp từ ngữ để giải thích, đột nhiên tay cậu bị người ta túm lấy.
Cậu kinh ngạc, hoảng sợ nhìn về phía nam sinh cao gầy trước mặt.
Hình Dã nắm tay cậu, hắng giọng, nở nụ cười hiền lành, nói “Chào em, chính thức giới thiệu một chút, tôi là trưởng câu lạc bộ biểu diễn nghệ thuật – Hình Dã.”
“A?” Ôn Nghi Niên sửng sốt, vội vàng gật đầu, “… A Chào anh.”
Ôn Thừa Thư cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, liếc mắt nhìn Hình Dã, tu dưỡng tốt đẹp nhiều năm đã khiến anh nuốt lại những lời đang định nói với Ôn Nghi Niên về quan điểm của anh với biểu diễn nghệ thuật.
Hình Dã tươi cười nhìn về phía Ôn Thừa Thư đang đứng bên cạnh “Nếu đều là người một nhà, không bằng ở lại cùng ăn bữa cơm?”
“Có được không?” Ôn Nghi Niên do dự nhìn Hình Dã, “Có lẽ không tốt lắm…”
“Đương nhiên là được rồi. Đã vào câu lạc bộ thì đều là người một nhà, về sau em là em của anh, anh của em là anh của anh, anh mời anh trai ăn bữa cơm có vấn đề gì sao?” Hình Dã quay đầu, nốt ruồi màu nâu ở đuôi mắt như sáng lên, cậu tỏ vẻ rất tự nhiên nói với Ôn Thừa Thư “Anh nói xem có đúng không?”
Ôn Nghi Niên cũng quay đầu, đầy chờ mong nhìn Ôn Thừa Thư “Có thể chứ anh?”
Ôn Thừa Thư “…”
Địa điểm liên hoan đã được chọn sẵn rồi, là một quán lẩu ở phía Nam trường học. Đây là điểm đến quen thuộc mỗi khi câu lạc bộ nghệ thuật đi ăn, nên bữa tiệc chào mừng thành viên mới đương nhiên cũng được tổ chức ở chỗ này.
Sau khi vào phòng ăn riêng, Hình Dã lập tức bám lấy Ôn Thừa Thư, nhanh chóng ngồi xuống vị trí bên trái của anh. Ôn Nghi Niên vào sau, hơi dừng bước một chút rồi vòng qua lưng cậu để ngồi xuống bên phải anh trai mình.
Hách Phi ổn định chỗ ngồi hơi chậm, ngẩng đầu đã thấy Hình Dã yên vị ở phía đối diện thì kinh ngạc hỏi “Dã Tử, mày làm gì đấy?”
“Làm gì cái gì cơ?” Hình Dã vừa lơ đễnh hỏi lại một câu như thế, vừa vô cùng tinh ý lấy bộ dụng cụ ăn uống dùng một lần ở bên tay Ôn Thừa Thư, mở ra giúp anh.
Hình minh họa
“Không phải mày ghét ngồi cạnh cửa nhất à? Kêu phục vụ ra vào toàn phải né người nhường chỗ còn gì…” Hách Phi đang lầm bầm đầy buồn bực, thấy Hình Dã ân cần giúp người nhà của thành viên mới chuẩn bị đũa thìa, bỗng dưng lại càng thêm buồn bực. Cụ tổ này hiếm khi không nhõng nhẽo đòi người khác hầu hạ mình, sao chớp mắt một cái đã đi hầu hạ người khác thế kia? Mặt trời mọc ở đằng Tây hả? “Tôi tự làm.” Nhưng vừa vươn tay qua, Ôn Thừa Thư đã bị Hình Dã đẩy trở về.
Hình Dã dùng âm lượng gần như chỉ mình cậu nghe được, thầm nói một câu “Tác phẩm nghệ thuật phải được bày trong tủ triển lãm, sao có thể đem ra để làm mấy loại chuyện này.”