Anh tránh ánh mắt của cô, hàng mi khẽ rũ xuống. "Tìm một người yêu em, sẽ không làm tổn thương em, sẽ không làm em khóc, sẽ không làm em cảm thấy hối hận. Đừng dễ dàng giao phó tình cảm chân thành của mình cho người khác, ít nhất thì cũng phải chờ người ta yêu em trước đã."
Hốc mắt Ôn Tưởng đỏ lên. "Anh thật đáng ghét, luôn muốn chọc em khóc, năng lực bắt nạt em của anh còn giỏi hơn lúc trước bao nhiêu. Em biết ý của anh, em đã quên anh ta, anh không phát hiện ra là bây giờ mỗi ngày của em đều là một ngày vui sao? Hiện tại nghĩ lại, trước kia em đúng là đồ ngốc mới cưỡng cầu một tên ngốc khác chấp nhận em. Nhưng sao phải thế chứ?! Bên ngoài có một đống đàn ông đang chờ em lựa chọn, em chọn một người đã kết hôn, đơn giản là do em đáng khinh thôi."
Anh run rẩy, muốn phản bác lời cô nói. "Đừng nói nữa, là anh ta không biết được điểm tốt của em, là anh ta mắt mù. Em đã quên anh ta rồi thì cứ bắt đầu cuộc sống mới đi, coi như là trước nay anh ta chưa từng xuất hiện, mỗi ngày đều vui vẻ trôi qua, được không?"
"Cuộc sống hiện tại của em chính là như vậy mà!" Ôn Tưởng quay đầu, trở về phòng, che môi lại, khóc thầm.
Có một loại tình cảm gọi là giúp đỡ nhau khi hoạn nạn, không bằng quên nhau trong cuộc đời.
Ôn Tưởng cắn mu bàn tay, lặng lẽ rơi lệ. Nếu có thể, cô thà là mình không phát hiện ra điều gì, tiếp tục vui vẻ sống cuộc sống đã mất đi Nghiêm Văn Khâm.
Nhưng đã muộn rồi, cô đã phát hiện ra, đã nhận ra, trái tim vốn còn nhịp đập của cô, bởi vì bị anh hiểu lầm nghiêm trọng nên gần như hấp hối chết, nay lại có dấu hiệu hồi phục khi cô phát hiện ra chân tướng sự việc.
Nếu tình cảm có thể tùy ý khống chế, cô hy vọng có thể buông bỏ tất cả những chuyện trong quá khứ, để anh tìm được một tình yêu mới, đúng vậy! Đây vẫn luôn là mong ước của anh, đừng dây dưa với anh nữa, người đều đã chết rồi, còn phải làm anh khó xử nữa sao?
Ôn Tưởng hạ quyết tâm, gọi điện thoại cho Tiểu Lưu. "Chúng ta yêu đương đi!"
Tiểu Lưu "hả" một tiếng. "Em nói gì cơ?"
Cô bình tĩnh mà lặp lại một lần nữa.
"Không được, tôi không thể làm chuyện có lỗi với con trai tôi được."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Anh có con trai sao? Chẳng phải là anh chưa lập gia đình à? Hơn nữa.. vì sao lại làm chuyện có lỗi với con trai?" Suy nghĩ của Ôn Tưởng bị cuốn theo lời nói của Tiểu Lưu.
"Thằng bé là đứa trẻ mà tôi nhận nuôi ở quê, là cháu của nhà hàng xóm của chú hai của bác gái.. Ôi, tóm lại là phức tạp lắm, dù sao thì tôi đã nhận thằng bé làm con trai, thằng bé nói nếu tôi tìm bạn gái, nó sẽ rời nhà trốn đi, cho nên là không được đâu."
Ôn Tưởng bị chọc cười. "Hôm nào dẫn thằng bé đến đây chơi nha!"
"Không được, nếu tôi đưa thằng bé ra ngoài thì không thể dẫn theo em, nó sẽ ghen mất."
Hai người lại tán gẫu về đề tài con cái hơn một tiếng, Ôn Tưởng phát hiện, cô và Tiểu Lưu nói chuyện cực kì hợp, còn thoải mái hơn cả khi tâm sự với Lâm Mật vì không phải kiêng nể gì.