Anh Họ Buông Thả
Chương 126
⬅ Trước Tiếp ➡

" Vậy làm sao khi thấy bản vương lại như thấy ma vậy?"
Hạ Hầu Khâm như cũ nhìn chằm chằm nàng không tha, trong ánh mắt tựa hồ hàm chứa hai tảng băng lạnh, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá nàng.
"thần..thần ..."
"Được rồi thất ca, không cần dọa Sơ Hạ, nàng đều đã sợ tới mức mắt nước mắt lưng tròng."
Nắm được tình hình Thần vương phủ, lấy cớ thăm bệnh Hạ Hầu Triệt kỳ thực đến xem náo nhiệt, hắn hiện tại trong mắt Sơ Hạ như đấng cứu tinh khi giúp nàng thoát khỏi nanh vuốt yêu xà.
"Thần vương... Vương gia, vết thương của ngài"
Tầm mắt dừng ở bả vai Hạ Hầu Khâm, tuy rằng đã khoác hoàng y nhưng mà vẫn có thể nhìn được vệt máu thấm ra ngoài. Nam Sơ Hạ không khỏi chột dạ. Trộm nghĩ nếu như lúc nãy hắn không cứu nàng thì cái đầu nhỏ của nàng đã nát vụn như tương, Thần vương thân thể vàng ngọc nay vì kẻ hèn mọn như nàng mà bị thương, vậy mà nàng lại không biết tốt xấu muốn trốn chạy, thật sự là rất không phải cho lắm.
Vương gia không phải người
"Không có việc gì. Chính là để lại một vết thương nhỏ, nghỉ ngơi vài ngày thì tốt rồi."
Thấy Nam Sơ Hạ một mặt đau lòng lại lo lắng, Hạ Hầu Khâm không khỏi mềm lòng , khinh dỗ an ủi nàng.
" Bản vương không việc gì, thái y nói mấy ngày sau liền khỏi "
" Nhưng mà đệ lại thấy vết thương này không nhẹ, vừa dài vừa sâu còn phải khâu lại mới ngừng chảy máu, thất ca huynh có phải bị thương đến nổi không phân biệt được nặng nhẹ ?'
Hạ Hầu Triệt không nể mặt vạch trần lời nói dối của Hạ Hầu Khâm, đối với hắn tề mi lộng nhãn không ngừng làm động tác nhỏ.
Hạ Hầu Khâm giận trừng mắt nhìn đệ đệ
"Cửu đệ nhìn như thế nào lại ra nghiêm trọng, mắt đệ nếu có vấn đề thì nhân có thái y, giúp đệ chuẩn bệnh."
Ngữ khí cao lãnh, 1 chút cũng không nhìn ra tình thủ túc.. Hạ Hầu Triệt ti không chút để ý Hạ Hầu Khâm độc miệng công kích, tiếp tục cười nói
"Thất ca, huynh xem huynh lần này vì 'Anh hùng cứu mỹ nhân' bị thương không nhẹ a, huynh nghỉ ngơi cho tốt, bổ sung thể lực a."
'Anh hùng cứu mỹ nhân' & 'Bổ sung thể lực' 2 cụm từ này làm Hạ Hầu Khâm khóe mắt không thể nhận ra hơi hơi run rẩy một chút.
"Cám ơn ngài, vương gia."
Nam Sơ Hạ cúi đầu, cũng tại vì nàng mà Thần vương mới bị thương , thật là áy náy, trừ bỏ lời cảm tạ thật sự chẳng biết làm gì hơn?
Nhìn bộ dáng Nam Sơ Hạ bi thương, tự trách rồi lại nhìn sang vẻ mặt cố giấu ý cười của thất ca, Hạ Hầu Triệt nhịn không được con buồn cười.
"Cười cái gì " Hạ Hầu Khâm lạnh lùng cho Hạ Hầu Triệt một ánh mắt giết người
"Cười thất ca huynh a. Huynh thật ấu trĩ nha. Đã thích người ta thì nói ra, làm chi suốt ngày đả kích nàng khiến cho người ta ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Chẳng hiểu sao huynh đối với chính sự quyết đoán, sáng suốt mà trong tình cảm lại như một tên ngốc"
Trước ánh mắt giết người của ca ca, Hầu Triệt hoàn toàn không sợ, miệng vẫn không ngớt lời châm chọc. Nhưng mà không làm vậy thì tới khi nào mới xoay chuyển tình hình khi mà cả 2, một người thì nhát gan, một tên thì kỳ quái..hắn làm thế chỉ muốn xúc tiến mối quan hệ giẫm chân tại chổ này, xem ra hắn cũng là người tốt.
Hạ Hầu Khâm gương mặt đắc ý của cửu đệ , nguy hiểm nheo lại ánh mắt. Hạ Hầu Triệt vừa thấy Hạ Hầu Khâm bị nói trúng tim đen thẹn quá hóa giận bèn thu hồi ánh mắt giảo hoạt;
" Ca ca, trong phủ còn có việc đệ về xử lý trước. Hôm khác lại đến thăm huynh"


⬅ Trước Tiếp ➡