Chương 123
Thật là khó chịu, đối mặt mỹ nhân nhưng mà chỉ được nhìn không được ăn làm hắn cảm giác bức xúc vô cùng. Chẳng qua chỉ muốn chiếm chút tiện nghi của Sơ Hạ nhưng mà càng muốn càng tham lam, dù muốn lần đầu tiên của bọn họ phải đôi bên tình nguyện.
Khẽ cắn môi, Hạ Hầu Khâm nắm lên Nam Sơ Hạ tay trắng noãn của nàng đặt trên cự vật nóng hổi, lòng bàn tay mềm mại ma sát nơi cứng rắn của hắn cang bức Hạ Hầu Khâm toàn thân căng cứng.
Đem bản thân hắn đặt gọn trong lòng bàn tay nhỏ bé, Hạ Hầu Khâm từ từ hướng dẫn nó trượt lên xuống.
"Thất lang... chàng thật xấu xa. Thật lớn "
Trong đầu tưởng Nam Sơ Hạ giờ phút này quỳ gối ở dưới chân, một bên mê say nắm gậy thịt, một bên không ngừng chơi đùa túi thịt căng tròn. Sau đó lại thích thú đem gậy thịt cọ cọ lên mặt nhỏ nhắn, cực kỳ hài lòng.
Đang lúc hắn toàn thân nhiệt tình không thể ức chế thời điểm, đột nhiên, Sơ Hạ nãy giờ say ngủ từ trên giường chậm rãi mở ra hai mắt, ánh mắt trong như nước dập dờn bồng bềnh, nhiễm đỏ bừng khuôn mặt. Mờ mịt vẻ mặt có vẻ mấy đáng yêu lại kích thích.
"Ngô... Ta... Ta lại mộng sao.?"
Bản thân nhất định lại mộng xuân. Bằng không nàng sao lại cảm giác toàn thân nóng lên, cả người run run nằm ở trên giường vương gia , mà tay nàng cư nhiên còn một tay còn đang cầm cái kia kia của hắn... Ô ô ô... Má ơi... Nàng tại sao lại thường xuyên mộng xuân như vậy, nếu như để hắn biết được đối tượng mộng xuân của nàng là hắn thì với bản tinh của hắn cái mạnh nhỏ của nàng chắc lành ít dữ nhiềụ
"Đúng, nàng chính là đang nằm mơ mà thôi. Ngoan, nhắm mắt lại, thật sâu cảm nhận giấc mộng này đi."
Hạ Hầu Khâm ban đầu nhìn nàng mở mắt cũng hơi kinh sợ, chột dạ nhưng đánh giá tình hình thì cứ để nữ nhân này ảo tưởng rằng bản thân đang mộng xuân đi.. Đúng là vật nhỏ dễ lừa gạt.
"Nga."
Nam Sơ Hạ ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy bản thân rất không e lệ, nếu là mộng xuân thì cũng không có chân thực đến vậy, rõ ràng nàng đang cầm thứ đó của hắn. Nhưng lúc này toàn thân mềm yếu, tim đập bình thường tốt đẹp khoái hoạt làm nàng đắm chìm trong giấc mộng chân thật nhất từ trước đến giờ.
"Thoải mái sao?"
Hạ Hầu Khâm một bên tiếp tục dùng của nàng mà an ủi dục vọng bản thân. Không nhàn rỗi hôn hôn lên lông mày, mí mắt, chóp mũi, môi đỏ mọng còn có bộ ngực của Sơ Hạ..
"Ưn..."
Thanh âm như mèo nhỏ nức nở , để không ngăn được cơn buồn ngủ đột kích, Nam Sơ Hạ lại một lần nữa lâm vào ngủ mơ.
Hạ Hầu Khâm càng lúc càng lớn mật, đem nàng hoàn toàn ôm vào trong lòng, một bên thật sâu hôn, triền miên hấp dẫn cái lưỡi đinh hương, một bên tiếp tục cầm lấy tay nàng, liên tục an ủi bản thân càng ngày càng cứng rắn.
Tham luyến hấp thụ da thịt thơm mềm của Nam Sơ Hạ, tư vị tuyệt vời lượn lờ quanh hơi thở.. Dục vọng dời núi lấp biển cơ hồ đem thân thể vốn lạnh lẽo của Hạ Hầu Khâm đốt nóng.
"Nha... Bảo bối, thật thích... "
Hạ Hầu Khâm mang theo tay nhỏ bé của Nam Sơ Hạ nhanh chóng gia tăng tốc độ ma sát , nhắm mắt lại ảo tưởng bản thân đang cắm trong hoa huyệt nàng mà trừu đưa, thao nàng đến cao trào, run run thân mình, anh anh ở dưới thân hắn khóc cầu xin tha thứ.
Ước chừng quá nửa canh giờ, gậy thịt Hạ Hầu Khâm cuối cùng có ý sắp bắn..toàn thân căng cứng tất cả huyết mạch đều dồn về hạ thân cứng rắn.
"Ô... Muốn bắn... Tiểu Hạ... Đem cái lỗ nhỏ bên dưới của nàng bắn đầy được khôn?"