Chương 111
Khoái cảm tăng vọt tới, núi lửa cuối cùng cuối cùng ầm ầm bùng nổ, Hạ Hầu Khâm mạnh mẽ rút dương vật căng cứng nhét vào trong miệng Nam Sơ Hạ, hai tay nắm chặt vai Nam Sơ Hạ, ra vào vài cái liền bắn mạnh dòng nhiệt dịch vào trong khoang miệng cô.
Nửa ngày trôi qua, hai người cuối cùng suyễn quân khí, ôm nhau nằm ở trên băng ghế.
Hạ Hầu Khâm nhẹ vỗ về Nam Sơ Hạ, yêu thương nói
"Bảo bối, anh yêu em"
Nam Sơ Hạ đưa lên môi đỏ mọng, hôn một chút ôm nam nhân của mình
"Khâm ca, em cũng yêu anh. Ngày mai chúng ta tiếp tục chơi sắm vai đi. rất kích thích nha Ngày mai em đóng vai y tá, Khâm ca đóng vai bác sĩ có được không?"
" Được, chỉ cần em thích thì mọi chuyện đều được. Được rồi, nhanh một chút sửa soạn lại, anh chỉ thuê chỗ này 2 tiếng, em mau tắm rửa rồi về nhà"
"Khâm ca ca, anh hứa rồi đấy, ngày mai anh giả làm bác sĩ sắc lang"
Nam Sơ Hạ luyên thuyên nói, dựa vào người Hạ Hầu Khâm đứng dậy, đi thay quần áo.. Chỉ chốc lát sau, một đôi nam thanh nữ tú theo hướng hồ bơi đi ra, hai người cùng nhau cười nói trông tình ý cực kỳ nồng đậm
Phiên ngoại anh rể x em vợ 1
Rạng sáng vạn vật lại yên tĩnh. Nam Sơ Hạ nằm ở trên giường, lắng nghe âm thành vọng từ phòng khách tiếng bước chân quen thuộc, cô biết anh rể Hạ Hầu Khâm đã trở lại.
Thở dài một hơi có chút hồi hộp, Nam Sơ Hạ liên tục trấn an bản thân, bên ngoài tiếng bước chân ngày càng gần, sợ hãi chẳng dám thở mạnh. Thật không dám tưởng tượng nếu để anh rể biết cô thầm có ý với hắn thì hắn sẽ có biểu hiện gì? Phải chăng sẽ xem thường Sơ Hạ cô, cho rằng cô không biết tự trọng, nếu nhỡ như chuyện bị đưa ra ánh sáng thì ngay cả cái quyền được "yêú hắn trong đơn phương cũng không còn.
Cách vách tiếng cửa phòng mở ra rồi đóng lại. Nam Sơ Hạ biết anh rể cô đã tiến vào phòng. Sơ Hạ nhịn không được tưởng tượng hiện tại chắc Hạ Hầu Khâm đang cởi quần áo đi tắm. Nếu có thể, cô thật muốn hóa thành cái vòi sen, không kiêng dè gì mà thưởng thức thân thể quyến rũ của anh rể. Người cô thầm thương trộm nhớ, hắn rất ưu tú, ngũ quan tuấn mỹ hấp dẫn vô cùng. Nhưng dù có thế nào thì anh rể chính là thứ cô chẳng bao giờ có được, Sơ Hạ chép chép miệng cố dỗ dành bản thân chìm vào giấc ngủ.
......
Sáng tỏ hôm sau, Nam Sơ Hạ rời giường sau khi nghe thấy bên cạnh tiếng đóng cửa, đi đến phòng khách thấy chìa khóa phòng của anh rể đã bị lấy đi. Trước cửa lớn, dép lê Hạ Hầu Khâm thường đi đặt ngay ngắn như tối qua hắn chưa từng động đến, mọi thứ vẫn như cũ. Nam Sơ Hạ thở dài, nhún nhún vai, cười khổ trong lòng, rốt cuộc bản thân lại đa tình, rõ ràng biết không thể vậy mà cứ khờ dại kỳ vọng để rồi thất vọng..
Sửa soạn bản thân xong, Sơ Hạ cảm thấy thoải mái bình ổn lại tâm trạng, hít sâu 1 hơi, nhìn ngoài cửa sổ trăm hoa đua nở. Cô đi tới trước cửa, nghĩ bụng sẽ thưởng thức chút không khí trong lành. Mở ra cửa phòng, Nam Sơ Hạ phát hiện trên thảm có gì đó không đúng ? Sơ Hạ đến gần nhìn ra là áo sơ mi mà anh rể cô mặc tối qua, có lẽ sáng nay hắn đi vội nên không kịp bỏ vào sọt. Nam Sơ Hạ nhặt áo lên, đây là áo của Hạ Hầu Khâm, trên áo tất có hương vị của hắn, không nhịn được đưa lên mũi ngửi ngửi, đúng là đậm đà tư vị đàn ông.