Chương 104
Hạ Hầu Khâm nói xong hận không thể lập tức đập đầu vào tủ tự xác, tại sao hắn lại trả lời một cách thiếu não như vậy? Nam Sơ Hạ nghe câu trả lời ngây ngốc của hắn không nhịn được phì cười, bước chân nhanh chóng tiến về phía góc tủ vung tay nắm Hạ Hầu Khâm lôi ra.
"Học trưởng, anh ở trong này làm chi?"
Nam Sơ Hạ một tay chống lên tủ, một tay chống nạnh, một bộ dáng 'Người đàn bà đanh đá' bày ra trước mắt Hạ Hầu Khâm.
Hỏng bét, quả nhiên bị tiểu học muội phát hiện
"Cái kia, ân, anh... anh.. anh không có ở chỗ này "
Hạ Hầu Khâm khẩn trương trả lời, lại thêm một câu nói ngốc nghếch đến từ Hạ học trưởng.
"A..."
Nam Sơ Hạ bất đắc dĩ cười khổ. Nghĩ rằng, học trưởng quả nhiên là trời sinh ngu ngốc, hoàn hảo lúc này cô lại liếc mắt đến vật lồ lộ nơi túi quần Jeans của hắn, nhìn cực kỳ quen mắt nha..
"A Đây là..."
Nam Sơ Hạ một bàn tay tự bịt miệng mình, 1 tay duỗi đến túi quần Jeans của Hạ Hầu Khâm.
"A... Này... Nam Sơ Hạ học muội, à...ừm..em ...em..."
Hạ Hầu Khâm càng khẩn trương càng không biết nên làm sao đây, cấp chỉ có thể giương miệng chẳng biết giải thích ra sao, y như ăn trộm bị bắt tận tay. Nam Sơ Hạ tay nhỏ bé đã vói vào túi quần Hạ Hầu Khâm , hướng bên trong sờ mó...
"Này không phải là đồ của em sao? Tại..tại sao lại ở trong túi của anh ⊙ o ⊙ "
"Đây là của em sao Anh... anh... Đây là anh..."
Hạ Hầu Khâm vương tay ý muốn giành lại tang vật. Nam Sơ Hạ nhưng lại nhanh hơn, không cho Hạ Hầu Khâm thực hiện được mưu đồ.
" Anh cái gì mà anh, đừng nói với anh cái này là của anh. Này rõ ràng là của em, hừ, Hạ Hầu Khâm, nói nhanh thứ này tại sao ở trong túi áo anh? "
Nam Sơ Hạ tiến về phía Hạ Hầu Khâm ngón trỏ chỉ thẳng trước ngực hắn chất vấn.
"..."
Hạ Hầu Khâm do do dự dự không biết làm sao với tang vật sắp bị tịch thu làm bằng chứng.
"Lấy ra. Nhanh "
Nam Sơ Hạ đem cửa ngăn tủ cũng mở ra, vẻ mặt không vui.
Phát hiện tiểu học muội rất mất kiên nhẫn, Hạ Hầu Khâm không thể không mắc cỡ ngại ngùng, vẻ mặt xấu hổ chậm chạp lấy đồ trong túi ra.
" anh vậy mà lại coa sở thích quái đản như vậy. Có phải anh thường lén lút ở đây nhìn lén nữ sinh thay đồ hay không? "
Sơ Hạ vừa đi vừa nói, từng bước đen thư sinh ngố tàu là Hạ Hạ Hầu Khâm ép đến góc tường .
"Không phải, cho tới bây giờ anh không làm loại sự tình này, Nam Sơ Hạ, em tin tưởng anh "
Hạ Hầu Khâm không ngừng giải thích, hi vọng được đến tiểu học muội thông cảm..
"Không có làm, tin tưởng anh? Vậy đây là cái gì nha "
Nam Sơ Hạ vò quần lót thành một nắm tag trực tiếp nhét vào miệng Hạ Hầu Khâm..Giận dữ hỏi hắn.
"Ngô, ngô,anh lấy nó là bởi vì anh thích em Anh yêu em Nam Sơ Hạ "
Hạ Hầu Khâm cuối cùng trong tình huống cấp bách nói ra lời trong lòng.
lấy ra thứ đồ bị Sơ Hạ nhét trong miệng, bôn dạng hiện tại sẵn sàng chờ án tử..
"Chỉ vì anh thích em a... Vậy sao anh không nói với em.. Đồ ngốc "
Nam Sơ Hạ nhìn Hạ Hầu Khâm lại đem quần lót của mình thu về ko nhịn được cười
"Học trưởng, kỳ thực em cũng thích anh, rất lâu rồi Nhưng là anh cũng không chịu thổ lộ. Em là con gái làm sao có thể chủ động nói Hạ Hầu Khâm em yêu anh "
A, thì ra tiểu học muội cũng thích hắn. Hạ Hầu Khâm hắn không phải nằm mơ Hạ Hầu Khâm phảng phất trong lòng mừng rỡ, hưng phấn không biết làm sao, ngơ ngác nhìn tiểu học muội đang trưng cái miệng nhỏ hướng về hắn.