⬅ Trước Tiếp ➡
Hữu Hữu vừa nghe đến lời nói của Lục Diệp, liền cực kỳ băn khoăn. Bé đột nhiên liền nhanh chóng chạy về phía Lục Diệp, bàn tay nhỏ bé mềm mẹm cầm lấy tay Lục Diệp. Bé ngẩng đầu, tủi thân Lục Diệp.
Cặp ánh mắt kia của cực kỳ xinh đẹp, dường như là bên trong chứa hai khối đá quý rực rỡ, hơn nữa điểm chết người chính là, thế mà còn long lanh nước!
Lục Diệp ngẩn ra, phòng tuyến trong lòng lại bị hạ xuống.
Cô nhìn bộ dáng ủy khuất của bánh bao nhỏ, chỉ có thể tiếp tục dịu dàng an ủi, "Được rồi, cô không có đuổi con đi không đuổi con đi mà!"
Bánh bao nhỏ lúc này mới yên tâm, nước mắt trong mắt giống như có lực hấp dẫn lại rút đi một chút.
Mi mắt Lục Diệp giựt một cái.
Cô là diễn viên, nhưng tại sao cô lại cảm thấy bánh bao nhỏ này thiên phú diễn xuất cũng cực kỳ xuất sắc đi.
Cái trở mặt kia, giống như ảo thuật vậy.
Nhưng mà Lục Diệp có thể thỏa hiệp với bánh bao nhỏ, cũng tuyệt đối không có khả năng thỏa hiệp Chiến Đình Kiêu.
Anh là ai a, chính là một người có thể sất trá phong vân! Mà còn cô, cô còn đang có kế hoạch quay lại giới giải trí.
Đến lúc đó bị người gài, Lục Diệp thật là mắc một đống việc.
Cho nên rất nhanh, cô liền treo lên một mặt tươi cười ấm áp như người phục vụ, đương nhiên, trong tươi cười lại có mũi nhọn lạnh lẽo, Lục Diệp nhìn Chiến Đình Kiêu, khách khí mà lại dùng câu từ khẩu khí nghiêm trang nói, "Chiến tiên sinh, anh nói về quá muộn, trên đường lái xe cũng không an toàn phải không?"
Lục Diệp cũng không thể không bội phục chính mình!
Lời nói này đã cho nhiều thể diện lắm rồi a!
Chiến Đình Kiêu quả nhiên ngồi trên sô pha, thay đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn nữa.
Anh thú vị nhìn Lục Diệp, tà mị nói, "Em nói đúng rồi."
Trong lòng Lục Diệp đã muốn mở cờ trong bụng.
Đúng không đúng không? Anh đã sớm muốn đi về! Lại còn ở lại đây làm gì?
Nhưng mà một câu sau của Chiến Đình Kiêu, lại làm cho Lục Diệp cơ hồ cười lớn.
Cô cái gì cũng chưa nói, Chiến Đình Kiêu liền duỗi eo, "Buổi tối lái xe đúng là không an toàn, nên anh đành phải để sáng mai rồi đi vậy."
Sắc mặt Lục Diệp nhất thời đen đi.
Đây là muốn quậy cái gì? Còn không chịu tha cho cô sao?
Bánh bao nhỏ mong chờ cô, cô còn có thể hiểu... Có lẽ do chính mình đã cứu bé. Nhưng Chiến Đình Kiêu kia, anh là có ý gì?
Chẳng lẽ!
Chẳng lẽ anh đã biết chuyện năm năm trước mình từ hôn, cho nên muốn trả đũa lại cô?
Tham quan
Chiến Đình Kiêu không có cho Lục Diệp một chút cơ hội cự tuyệt nào, trực tiếp bế theo con trai mình bắt đầu tham quan căn nhà.
Một lớn một nhỏ giống như xem nhà cô thành bảo tàng, hơn nữa còn thăm dò cả giường, cửa sổ, vân vân,... lại còn đưa tay ra sờ thử một lần, như sau này sẽ xem nhà của cô thành nhà của chính mình vậy.
Lục Diệp ở một bên thấy mà câm nín, nhưng mà cô lại thật sự không có biện pháp nào tốt ngăn cản bọn họ.
Cô ở một bên nhìn, trong lòng càng ngày càng thê lương.
Ở phía sau, Giang Văn Thăng gọi đến. Lục Diệp trộm liếc mắt nhìn hai khối băng sơn lớn nhỏ một cái, sau đó trốn trong góc phòng nghe điện thoại.
Sau khi điện thoại vừa thông, Giang Văn Thăng liền tình nồng mật ý hỏi, "Diệp Tử, em đang làm gì đấy?"
Anh ta vừa mới tiễn được Lục Lăng Tuyết, lại mau chóng nghĩ tới Lục Diệp. Anh ta nhất định sẽ không quên Lục Diệp trước đó còn cực kỳ dịu dàng lưu luyến nói, "Văn Thăng, chúng ta có con đi."
Anh ta thật vất vả mới đối phó được Lục Lăng Tuyết, hiện tại rốt cục đã thời gian.
Lục Diệp nghe thanh âm hư tình giả ý này của Giang Văn Thăng, cố nén cảm giác buồn nôn của mình lại nói, "Văn Thăng, tôi gần đây có lẽ sẽ không có thời gian cho anh."
"Em muốn làm gì?"
"Tôi biết, thật ra tôi không thể nào quan tâm anh tốt được... Thực xin lỗi Vân Thăng, có lẽ chỉ có Lăng Tuyết ở bên cạnh anh, mới là lựa chọn tốt nhất..."
"Diệp Tử, em nói bậy bạ gì đó, anh cùng Lăng Tuyết lúc đó thực sự là không có gì cả." Giang Văn Thăng nhất thời ý thức được không thích hợp, giọng điệu cũng căng thẳng lên, "Từ từ, Diệp Tử, không phải là em nghe người khác nói bậy cái gì chứ? Anh bảo em rổi, em một chữ cũng đừng tin!"
"Không phải, chẳng ai nói gì với tôi cả." Lục Diệp hít hít mũi, "Văn Thăng, hy vọng anh hạnh phúc."
Cô nói xong, lúc này mới cúp máy.
Giang Văn Thăng thật sự không cam lòng, rất nhanh lại gọi điện thoại lại đây.
Lục Diệp nhìn di động, khóe miệng không khỏi nhếch lên một tia cười ấn ý.
Hừ hừ, cô chính là cố ý xỏ Giang Văn Thăng đó! Chẳng sợ cô lại xem chán Giang Văn Thăng như thế nào, hiện tại nếu anh ta muốn bám lấy cô, cô liền cùng hắn "chơi đùa"!
Nhưng mà lúc này, cuộc điện thoại của cô tất cả đều bị Chiến Đình Kiêu nghe xong đi vào. Anh đứng ở một bên tường phòng khách, không nhịn được cười một tiếng cực kỳ chói tai.
⬅ Trước Tiếp ➡