Lục Diệp nghi ngờ ghé vào mắt mèo nhìn thoáng qua, sau đó ngây người.
Ngoài cửa, Chiến Đình Kiêu tây trang phẳng phiu, một tay bế bánh bao nhỏ, một tay cầm một giỏ trái cây không xứng với anh chút nào.
Ai có thể nói cho cô vị này làm sao lại tìm tới đây đi?
Lục Diệp gãi đầu, tính toán giả chết, dù sao Chiến Đình Kiêu cũng không biết trong nhà có người hay không, đã thế cô xem người kia lấy đâu ra tay rảnh.
Một tia chớp đánh vào đầu, má nó má nó má nó! Điện thoại đâu? Điện thoại đâu...
Cô nhanh chóng tìm cũng đủ một vòng, mới nhớ ra điện thoại ở trên người! Mới vừa lấy từ trong túi ra, điện thoại liền kêu, chuông lại còn là lớn nhất, ngoài cửa cũng nghe thấy.
Xuyên qua mắt mèo nhìn ra ngoài thấy người đàn ông hơi nhăn mày, Lục Diệp thật sự là hận không thể đi đầu xuống đất a, trong lòng hoảng sợ chạy nhanh ra mở cửa.
"Chiến... Chiến tiên sinh ""Cô làm ra vẻ kinh ngạc, giống như hoàn toàn không biết người ngoài cửa là ai, thận trọng hỏi: "Đã trễ thế này... Ngài làm sao tìm được nhà của tôi vậy, có chuyện gì sao?"
"Thăm bệnh."
Chiến Đình Kiêu nói xong nâng giỏ hoa quả trong tay, một lớn một nhỏ mặt không chút thay đổi.
Lục Diệp chảy mồ hôi hột, được quan tâm mà sợ nhanh chóng nhận giỏ trái cây, sau đó nghiêng người nhường đường, "Cha con hai người thật là khách khí quá, mà... Mời vào!"
Đón người vào trong, cô thuận tay đóng cửa, nhìn thấy trong phòng dư ra một lớn một nhỏ, tâm tình vô cùng khó hiểu.
"Tự nhiên ngồi đi, hai người uống gì? Nước trái cây được không?"
"Được."
Lục Diệp một bên bận rộn, một bên tốn chất xám nghĩ xem BOSS đại nhân đến có ý đồ gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, thật sự là đoán không được.
Khỏi đoán nữa, dù sao có bánh bao nhỏ ở đây, cho dù là giết người diệt khẩu, ba ruột như anh ra cũng không thể làm trước mặt bé con được.
Đưa nước trái cây đến đây cho hai người, Lục Diệp mới ngồi xuống sô pha đối diện.
Đại khái là BOSS đại nhân thật sự rất cao, vốn không gian hoàn hảo bỗng nhiên có vẻ có chút nhỏ lại, bánh bao nhỏ mềm mềm đáng yêu ngồi ngoan ngoãn bên cạnh đại BOSS.
Dáng vẻ này không giống như là tới thăm người bệnh đâu, rõ ràng chính là mở đại hội xét xử mà.
Không được nói không được cười.
Mặt hai người đều không chút thay đổi.
Còn có thể làm sao bây giờ
Lục Diệp nghĩ hết tất cả cũng không có tìm được đề tài gì thích hợp để nói.
Vì thế cứ xấu hổ tẻ ngắt như vậy, lạnh đến nỗi khóc không ra nước mắt.
Một lát sau vẫn là bánh bao nhỏ cầm lấy giấy và bút trên bàn trà trước, ghé vào bàn cái gì đó.
Trong lòng Lục Diệp vui vẻ, cuối cùng cùng không cần phải tiếp tục nhạt nhẽo nữa.
Mà khi cô nhận lấy nhìn lướt qua tờ giấy bánh bao nhỏ đưa qua, lại một lần nữa hộc máu bỏ mình.
"Teddy???"
Thảo nào bánh bao nhỏ vừa vào cửa liền tìm kiếm chung quanh, thì ra là tìm... chó.
Cô phải đặc biệt giải thích như thế nào đây?
Sau ba giây im lặng, Lục Diệp buông tờ giấy, mỉm cười nhìn bánh bao nhỏ trả lời, "Mấy ngày nay phải nghĩ ngơi, nên tạm thời đưa chó đi chỗ khác rồi."
Cô nói xong câu này, rõ ràng cảm giác Chiến Đình Kiêu liếc mắt nhìn cô một cái, rồi sau đó lại quét mắt nhìn chữ trên tờ giấy, ý vị thâm trường.
Thấy vậy, trong lòng cô không hiểu sao có chút chột dạ.
Bánh bao nhỏ gật gật đầu, không, lại khôi phục trạng thái mặt không chút thay đổi.
Lục Diệp ở trong lòng chửi má nó, một lớn một nhỏ này tối trời chạy đến đây là để lạnh chết cô, không để cô kịp ăn được miếng lẩu nào sao?
Cô vừa định nói, phòng bếp bên kia liền truyền đến tiếng nước sôi "ùng ục", trong không khí tràn ngập mùi thơm mê người.
Vừa ngửi thấy mùi bánh bao nhỏ đã nuốt nước miếng, yên lặng quay đầu nhìn phía kia, mắt to đen láy viết rõ ràng hai chữ to "Muốn ăn" thật to.
Lục Diệp xấu hổ gãi gãi đầu, "Uhm, mọi người đã ăn tối chưa? Tôi đang chuẩn bị nấu lẩu, muốn ăn cùng không?"
Chiến Đình Kiêu, "Được."
Bánh bao nhỏ theo sát mà gật gật đầu.
Lục Diệp, "..."
Cô thật sự muốn nhắc nhở một chút đại BOSS à con trai ngài đang đói bụng kìa, nên về nhà ăn cơm đi, sao lại đi đồng ý một lời nói khách khí như vậy!?
Một tổng tài lớn tài sản hơn trăm tỷ mang theo con trai, chạy đến nhà cô ăn trực một bữa lẩu? Thật sự là đang đùa chuyện gì vậy?