⬅ Trước Tiếp ➡
1: Bánh bao nhỏ sẽ không nói Trải qua kinh tâm động phách (*) tối hôm qua, chú út vẫn còn có thể giao con ruột cho hắn, Chiến Vân Kỳ thực sự kích động đến suýt chút nữa rớt nước mắt, vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm đi chú, cháu xin thề nhất định hiện tại sẽ trông Hữu Hữu cẩn thận, nếu như lại có chuyện phát sinh ngoài ý muốn, cháu chắc chắn tự cung (*) tạ tội.”. (*) chấn động lòng người. (*) tự cung: tự thiến. “Phi phi phi, là tự vẫn tạ tội…”. Hắn kích động miệng nhanh hơn não mất rồi. Lục Diệp ở một bên che miệng cười đến run người, nhưng mới cười không đến ba giây, liền phát hiện ánh mắt mạnh mẽ xuyên thấu của đại boss nào đó đang nhìn cô, cô sợ đến mức lập tức ngừng cười, lúng túng sốt ruột kêu một tiếng. Còn có chuyện gì mất mặt hơn không? Dưới cái nhìn chăm chú của đại boss, cô hận không thể tìm cái lỗ để chui vào. Lục Diệp lo sợ bất an, tim đập nhanh hơn. Ngay lúc Chiến Đình Kiêu còn có khả năng tiếp tục chuyện lấy thân báo đáp kia, cái tên kia lại chỉ nói một câu liền rời đi. “Dưỡng thương cho tốt.”. Ha? Cứ như vậy?... Nhìn bóng lưng đại boss rời đi, Lục Diệp mơ hồ, mãi đến tận lúc cửa bị đóng, cô mới quay về hiện thực, nặng nề thở phào một cái.. “Haizzz, dọa tôi sợ muốn chết…”. “U a, cô lại có thể trở mặt nhanh đến vậy?”.Vừa nãy cô gái này đâu có thái độ này. Lục Diệp sợ tới mức run lên, cô quên mất sau lưng còn có một người nữa. Chiến vân Kỳ buồn bực đến thở dài, “Tôi thiếu cảm giác tồn tại đến vậy sao?”. Dù thế nào hắn cũng phong lưu mỹ mạo có được không, bao nhiêu cô gái trẻ đẹp bị khuôn mặt này của hắn làm chết mê chết mệt, lại cứ như vậy bị làm lơ. Người vẻ mặt người nào đó không vui, Lục Diệp nhịn không được lại muốn đả kích hắn một chút, chậm rãi nói: “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ/Trừ khước Vu Sơn bất thị vân..”. (*) Ý là, gặp được người nhan sắc mười phần như Chiến Đình Kiêu, kiểu người như hắn không thể lọt vào mắt xanh của cô nữa. Chiến Vân Kỳ tức giận đến vừa kéo vừa đánh, “Được, cô, đủ tàn nhẫn.”. Trải qua một đêm xôn xao, chuyện video khiếm nhã chỉ sợ hiện tại đã lên hot search rồi, Giang Văn Thăng nhất định tìm cô muốn điên rồi. Sau đó Giang Văn Thăng nhất định muốn mở cuộc họp báo để làm sáng tỏ chuyện này, cũng nhất định sẽ để cô ra mặt nói chuyện. Dù sao cô cũng là em gái trên danh nghĩa của Lục Lăng Tuyết, vị hôn thê của Giang Văn Thăng. Đến lúc cô nên xuất hiện rồi. Sau khi Chiến Đình Kiêu đi, Lục Diệp liền nghĩ cách làm sao thoát thân, nhưng mà Chiến Vân Kỳ vẫn trông chừng cô, bánh bao nhỏ tỉnh dậy càng quấn lấy cô, chẳng buông cô ra giây phút nào. Tuy rằng cũng rất thích ở chung với bánh bao nhỏ, nhưng bây giờ không phải lúc, trên người cô còn có nhiệm vụ gian khổ. “Hữu Hữu, chúng ta thương lượng một chút được không?”. Lục Diệp vừa mở miệng, bánh bao nhỏ lập tức làm ra bộ mặt oan ức giống như bị vứt bỏ, đôi mắt đáng yêu nhìn cô đến mức tim cô muốn mềm nhũn.
2: Bánh bao nhỏ sẽ không nói Không được, Lục Diệp còn muốn đi xé mặt kĩ nữ kia nữa, ổn định, ổn định. “Cái đó… Là như vậy, nhà cô có nuôi hai con chó nhỏ, nhưng từ hôm qua cô ra khỏi nhà đến giờ chúng đều chưa được ăn gì, chúng nó sẽ chết vì đói. Vậy nên cô muốn về nhà cho chó ăn trước, chờ cô hết bận sẽ quay lại thăm con được không?”. Thành thật mà nói, cô cũng không tính là nói dối, vì trong nhà cô thực sự có hai con chó, một con tên Giang Văn Thăng, một con tên Lục Lăng Tuyết, hơn nữa hai con chó này bây giờ đích thực vô cùng mong ngóng cô trở về. Chiến Vân Kỳ ở một bên nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ mặt không quá tin tưởng, gây sự hỏi, “Nhà cô nuôi chó gì?”. “Teddy.”.Lục Diệp không hề nghĩ ngợi buột miệng thốt ra. Sau khi nói xong mới phát hiện, chính mình hình dung thật sự quá đặc sắc, không biết là tật xấu gì nữa. Lục Diệp hiện tại lo lắng nhất chính là bánh bao nhỏ sẽ buồn, cũng không biết cô bị làm sao, hoàn toàn không có chút sức chống cự nào đối với đứa bé này. Một ánh mắt lúng túng của bé cũng có thể khiến cô lúng túng. Cũng may bánh bao nhỏ nghe cô nói xong cũng không có phản ứng gì, chỉ là ngơ ngác nhìn chằm chằm băng gạc quấn trên tay cô. Lục Diệp nhìn tay mình, đột nhiên phản ứng lại, hiểu ý nở nụ cười. “Hữu Hữu không cần lo lắng, tay cô không sao đâu, chỉ cần thay thuốc đúng giờ, vết thương rất nhanh sẽ lành lại.”. Nói xong còn nhẹ nhàng đập tay với bánh bao nhỏ, bàn tay nhỏ nhắm mềm mại chạm vào lòng bàn tay cô, có loại cảm giác tê tê dại dại, miệng vết thương vậy mà bớt đau một chút. Bánh bao nhỏ nhìn chằm chằm tay cô một hồi, đôi mắt to đen bóng như đang nghĩ ngợi điều gì, rồi mới xoay người bò đến mép giường, lấy giấy và bút mực ở trên bàn nghiêm túc viết gì đó, viết xong liền đưa cho cô. Lục Diệp cầm lên xem, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ hơi kinh ngạc, trên giấy ngay ngắn viết một từ tiếng Anh: “phone”. Bánh bao nhỏ mới năm tuổi mà đã viết tiếng Anh?Còn viết tốt như vậy. “Hữu Hữu không chỉ có như vậy đâu, sau này cô sẽ từ từ biết.”.Chiến Vân Kỳ kiêu ngạo nhướng mày, cái đuôi muốn vẫy cao đến tận trời. Có điều cũng không có gì lạ, gen của Chiến Đình Kiêu mạnh mẽ như vậy, con trai sinh ra đương nhiên bỏ xa nhưng đứa trẻ bình thường vài con phố. Chỉ là đứa trẻ này đã năm tuổi, vì sao từ tối qua đến giờ vẫn chưa từng thấy bé mở miệng nói chuyện? (*) “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.”. Trích hai câu đầu bài thơ “Ly tư kì tứ” của nhà thơ Nguyên Chẩn, nhà thơ nổi tiếng thời Đường, cùng thời với Bạch Cư Dị. Tương truyền bài thơ này được ông viết để tưởng nhớ người vợ đã khuất của mình. Dịch nghĩa: Ai từng ngắm biển xanh, khó còn gì đáng gọi là nước, Trừ phi đã đến Vu Sơn, nếu không coi như chưa nhìn thấy mây.
Chỉ cảm thấy ghê tởm. Lục Diệp thầm nghi ngờ, nhưng vì lễ phép mà không hỏi, cười cười dờ đầu bánh bao nhỏ, khen nói: “Hóa ra Hữu Hữu lợi hại như vậy nha, giỏi quá.”. “Con muốn số điện thoại của cô sao?”.Nhìn từ tiếng Anh trên giấy, Lục Diệp bừng tỉnh hiểu ra. Sau khi được khen, bánh bao nhỏ rõ ràng có chút vui vẻ, chỉ là bé không giỏi thể hiện cảm xúc như những đứa trẻ khác, chỉ nặng nề gật đầu, dùng đôi mắt to đen nhánh nhìn cô. Đứa bé này vừa khiến người ta thích lại vừa khiến người ta đau lòng. Giấu đi ánh mắt thương tiếc, Lục Diệp “xoát xoát” viết lên giấy số điện thoại và tên của mình, viết xong cũng không thu lại bút. Bánh bao nhỏ nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn, Chiến Vân Kỳ cũng tò mò ghé đầu qua xem. Không đến ba phút, một hình vẽ chibi xuất hiện trên giấy, một đôi mắt to tròn đáng yêu, lông mi vừa dài vừa vểnh, chính là hình vẽ bánh bao nhỏ. “Oa, thần bút Mã Lương tái thế, vẽ giống quá…”. Chiến Vân Kỳ nhìn hình vẽ trên giấy lại nhìn Hữu Hữu, tấm tắc khen ngợi. Bánh bao nhỏ không hề chớp mắt mà nhìn hình vẽ chibi của mình, một lúc lâu sau, khóe miệng rốt cuộc tràn ra ý cười, nhưng rất mỏng. Chiến Vân Kỳ hung hăng dụi mắt, quả nhiên không thể tin được, Hữu Hữu vậy mà lại nở nụ cười? Aaaaa… Hữu Hữu vậy mà lại cười?Hắn muốn nhanh chóng lấy di động ra chụp lại.Di động đâu? Di động đâu… Càng khiến Chiến Vân Kỳ không thể tin được là, sau khi Lục Diệp rời đi, Hữu Hữu vậy mà nhìn tờ giấy đó cả ngày, quan trọng hơn là, vẻ mặt của bé không phải tê dại mà là có tình cảm. **** Rời khỏi bệnh viện, Lục Diệp trực tiếp thuê xe trở bên kia hầm Đông Cảnh Ly, nơi cô đi học ngày trước, thuê một căn chung cư đơn, thay đổi một thân quần áo sạch sẽ rồi mới mở nguồn điện thoại. Từ tối qua đến giờ, Giang Văn Thăng gọi cho cô không dưới một trăm cuộc. Ngoài ra, giới truyền thông, người đại diện các công ty khác và cấp trên cũng gọi cho cô không ít. Như cô dự đoán, video này bị phát tán ra từ hiện trường lễ trao giải nhanh hơn nhiều internet. Cô đang định mở Weibo ra xem, nhưng chưa kịp vào, Giang Văn Thăng đã gọi đến. Lục Diệp trượt màn hình, nghe máy. “Diệp tử, cuối cùng cô cũng mở máy. Đừng cúp điện thoại, cô nghe tôi nói, chuyện thực ra không giống như cô thấy, cái video kia là giả, là có người cố ý hại tôi và Lăng Tuyết, cô nhất định phải tin tưởng tôi.”. Giang Văn Thăng vội vàng giải thích. Có tật giật mình mà, có thể hiểu được. Lục Diệp chờ hắn ở bên kia nói xong rồi, mới dùng ngữ khí cái gì cũng không biết, giả bộ lơ ngơ nói: “Văn Sinh, anh đang nói cái gì vậy? Video gì cơ?Sao tôi nghe không hiểu?Đúng rồi, Lăng Tuyết thế nào? Tối qua tôi nghe trong danh sách đề cử có cô ấy.”. Nghe cô nói vậy, Giang Văn Thăng triệt để lâm vào mờ mịt, bình tĩnh ba giây mới thử thăm dò hỏi: “Cô không biết chuyện video?”. Lục Diệp: “Rốt cuộc là video gì? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”. Cô cố ý làm bộ thật lòng quan tâm. Giang Văn Thăng nửa tin nửa ngờ. “Vậy tối qua cô đi đâu, vì sao lại tắt máy?”. “Đừng nói nữa, tối qua tôi đi thăm dò tình hình, bất cẩn lăn từ cầu thang xuống, trực tiếp té ngất phải vào bệnh viện, điện thoại cũng rơi vỡ, vừa mới rời khỏi bệnh viện quay về chung cư, thay điện thoại mới liền gọi cho anh đây.”. Chuyện này trên đường trở về Lục Diệp đã nghĩ xong, cho nên nói không có chút sai xót nào. Bên kia điện thoại, dường như Giang Văn Thăng nhẹ nhàng thở ra, lập tức biểu hiện vô cùng lo lắng cho cô. “Cô ngã từ cầu thang trên lầu xuống sao?Trời ạ, có ngã bị thương không?Cô đang ở đâu?Tôi lập tức đến tìm cô. Đều do tôi không tốt, vội lo chuyện lễ trao giải, không chăm sóc tốt cho cô…”. Nếu là trước đây, nghe Giang Văn Thăng nói vậy, cô nhất định sẽ cảm động trong lòng ấm áp, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy thật ghê tởm, ghê tởm đến mức suýt chút nữa ói hết cơm sáng ra ngoài.
Làm tiểu tam có cảm giác gì?
“Không cần sốt sắng, chỉ là vết thương nhỏ thôi, đã xử lí rồi, nghỉ ngơi mấy ngày là ổn thôi. A, đúng rồi, anh nói video, rốt cuộc là có chuyện gì? Có phải anh và Lăng Tuyết…”.
“Không phải. Diệp Tử, cô đừng nghĩ lung tung. Cô ở đâu? Tôi lập tức đến đón cô. Đến công ty rồi tính tiếp.”. Giang Văn Thăng lập tức cắt ngang lời cô.
Lục Diệp làm bộ tức giận, “Không đúng, Văn Sinh, có phải anh có chuyện gì giấu tôi không? Nói cho tôi biết đến cùng có chuyện gì xảy ra?”.
Năm năm trước, cô dựa vào kĩ thuật diễn xuất sắc, trong vòng một năm giành được ba giải thưởng lớn trong giới nghệ sĩ. Muốn so kĩ thuật diễn với cô? Ha ha.. Giang Văn Thăng, anh so được sao?
“Trong điện thoại nói không rõ được, trước tiên đừng hỏi. Tóm lại mặc kệ như thế nào, cô nhất định phải tin tưởng tôi. Nói cho tôi biết cô đang ở đâu, tôi lập tức đi đón cô. Một giờ sau công ty sẽ tổ chức buổi họp báo, yêu cầu cô tới phát biểu.”. Giang Văn Thăng bắt đầu kiềm chế không được, cuối cùng lòi ra đuôi cáo.
Tất cả đều nằm trong dự đoán của Lục Diệp.
Cô giống như chuyên viên giao dịch chứng khoán thao túng vận mệnh gà rừng thổ cẩu, tràn ngập khoái cảm trả thù, lại cũng cảm thấy vô hạn bi thương.
Trên đời này, cô còn có thể tin tưởng ai nữa không?
“Không cần đón, tôi lập tức tới công ty.”. Lục Diệp nói.
Giang Văn Thăng lại dặn dò lần nữa. “Vậy cô nhanh lên, càng nhanh càng tốt.”.
“Biết rồi.”. Lục Diệp cúp điện thoại cũng không lập tức tới công ty, mà làm việc cô cảm thấy có ý nghĩa hơn.
----
Công ty giải trí Thịnh Diệp, còn chưa tới mười phút cuộc họp báo se diễn ra.
“Diệp Tử sao còn chưa tới? Có phải thấy ảnh chụp trên mạng nên không chịu tới không?”. Giang Văn Thăng liên tục gọi cho Lục Diệp vài lần nhưng đều không gọi được, tức giận đem điện thoại ném lên sofa.
Lục Lăng Tuyết ở bên cạnh một đêm không ngủ, lúc này sắc mặt cực kì khó coi, mang theo vết nước mắt giàn giụa, tức giận đến hung hăng nắm chặt tay.
“Em biết ngay Lục Diệp không phải người tốt mà. Có khi chuyện video tối qua chính là do cô ta làm.”.
“Không thể nào.”. Giang Văn Thăng phủ định hoàn toàn. “Diệp Tử không phải người không có chừng mực như vậy.”.
“Anh còn bao che cho cô ta, anh nghĩ cô ta rằng cô ta tốt lắm sao? Mười sáu tuổi vào nghề, mười chín tuổi nổi tiếng, không biết đã ngủ cùng bao nhiêu đạo diễn rồi, còn làm bộ trong trắng. Cần quái gì chứ, em mới không cần cô ta tới biện minh.”.
“Nhưng cô ấy là vị hôn thê của tôi, chỉ có cô ấy đứng ra, truyền thông mới có thể tin tưởng người trong video kia không phải tôi và cô.”. Giang Văn Thăng thành thật đáng tin nói.
“Cô ta là vị hôn thê của anh, vậy em là cái gì? Anh tính chối bỏ quan hệ với em sao?”. Lục Lăng Tuyết tức giận khẽ quát, nói xong nước mắt rơi xuống.
Rõ ràng người cùng Văn Sinh yêu đương là cô có được không? Lục Diệp mới là người thứ ba. Tại sao cô phải lén lén lút lút?
Giang Văn Thăng bị cô làm cho đau đầu, xoa xoa ấn đường. “Được rồi, Lăng Tuyết, đừng khóc, khóc xong mắt sưng lên không thể gặp giưới truyền thông được.”.
Nói xong, hắn giật lấy tờ giấy ăn, giúp Lục Lăng Tuyết nhẹ nhàng lau nước mắt.
“Em không phải nói muốn trả thù Lục Diệp năm đó sao? Nhanh thôi, em sẽ làm được, đừng từ bỏ, chúng ta cùng cố gắng.”.
Rốt cuộc được Giang Văn Thăng nwuar khuyên nửa dỗ dành, Lục Lăng Tuyết ngừng khóc.
Nhưng thật ra trong lòng Giang Văn Thăng không yên, hắn cũng không biết một khi Lục Diệp nhìn thấy những thứ trên Internet, liệu còn có thể tin tưởng hắn như trước đây không, đứng ra giúp hắn và Lục Lăng Tuyết giải vây.
Trong lòng hắn chưa từng có nôn nóng bất an như vậy. Mãi đến lúc buổi họp báo bắt đầu, Lục Diệp vẫn chưa xuất hiện, đứng trước vô vàn công kích, Giang Văn Thăng cảm thấy muốn hỏng mất.
“Tổng giám đốc Giang, xin hỏi vị hôn the Diệp Tử của anh đâu?”.
“Không phải nói cuộc họp báo này là để cô ấy đứng ra làm sáng tỏ sao? Cô ấy đâu rồi? Có phải cô ấy cảm thấy không cần phải tới làm sáng tỏ hay không?”.
“Liên quan tới video tối qua, chỉ cần xem qua mọi người đều có thể nhận ra người phụ nữ kia chính là cô Lục Lăng Tuyết. Xin hỏi cô gải thích chuyện này thế nào? Sẽ không nói rằng ngoài em gái Lục Diệp, cô còn có chị em song sinh nào nữa chứ?”.
“Làm tiểu hoa đán thế hệ mới nhưng lại lên giường với em rể của mình, xin hỏi Lục tiểu thư đây là hai bên tình nguyện hay là chịu đựng quy tắc ngầm?”.
Mặc dù Giang Văn Thăng đã gọi người sớm chuẩn bị một vài phóng viên, nhưng miệng lưỡi công chúng làm sao có thể ngăn được.
Vô số vấn đề không có ý tốt ập đến trước mặt.
Mặt Lục Lăng Tuyết nghẹn đến đỏ bừng, hai tay đều run, suýt nữa nhịn không được hét lên: thật ra Lục Diệp mới là người không biết xấu hổ.
Ảnh hậu trở lại
Sắc mặt Giang Văn Thăng cũng không tốt, nhưng vẫn là cố gắng chống đỡ, anh ta nhấc tay ý bảo mọi người im lặng: "Diệp Tử tối qua có vài vấn đề nhỏ nên đến bệnh viện, vừa rồi gọi điện nói đang trên đường tới, lập tức sẽ đến ngay, xin các vị chờ một lát."
"Diệp Tử đến bệnh viện? Nên không phải là xem video tức đến nỗi bệnh luôn phải không?"
⬅ Trước Tiếp ➡