Lần này trở lại, cô nhất định phải dựa vào chính mình, hơn nữa nhất định phải hãnh diện trở lại. Để cho đám cặn bã kia xem kỹ một chút, ai dựa vào thực lực, ai dụa vào hai chân.
Ừm, chính là như vậy.
“Chiến, Chiến tiên sinh, anh có thể dời thân thể về sau một chút không?”
Chiến Đình Kiêu cũng không biết phải trả lời Lục Diệp thế nào, sau đó lùi người về sau. Anh không nhanh không chậm sửa quần áo của mình, sau đó thản nhiên nói “Em ở đây quá chật rồi.”
Sắc mặt Lục Diệp cứng đờ, có chút nghe không rõ.
“Gì?”
“Nơi này của em quá chật, tôi ở rất không thoải mái.”
Mặt Lục Diệp co rút.
Chẳng lẽ đại boss còn dự định thường trú ở đây?
Không cần a? Như vậy không tốt đâu? Như vậy, sau này cô còn có thể ra ngoài?
Lục Diệp ho nhẹ một tiếng, lúng túng nói “Vậy…vậy xin hỏi Chiến tiên sinh có gì phân phó?”
Chiến Đình Kiêu giống như sớm chờ Lục Diệp nói câu này, cô vừa hỏi xong, anh liền lập tức nói “Ở nhà anh.”
Nghe những lời này, cả người Lục Diệp không bình tĩnh được.
Ở nhà anh ta?
Có phải cô có bệnh gì?
Hai người bọn họ, rõ ràng mới biết mấy ngày. Quan hệ hai người họ thế nào a, cô chuyển đến nhà anh.
Lục Diệp xoa mồ hôi trên trán, cứng nhắc nói “Như vậy, không tốt đâu?”
“Hữu Hữu rất phụ thuộc vào em.”
Dựa. Nói như vậy, có phải mục đích của đại Boss rất thuần lương, ngược lại là cô nghĩ sai?
“Vậy, vậy nếu không anh trở về, tôi ở đây thay anh chăm sóc bánh bao nhỏ? Ách…Hữu Hữu. Hoặc là anh có thể mang nó về, mọi người quen là được rồi, a a…”
2 Thổ phỉ vào cửa
Lục Diệp nhìn Chiến Đình Kiêu đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt nghiêm nghị cơ hồ không cho cự tuyệt, giọng nói càng càng càng cứng nhắc.
Được rồi, trời sinh cô là loại đó….sẽ khuất phục trước người có tiền… Được rồi cô còn là một nhan khống.
Nhưng là nhan khống cũng có tôn nghiêm được không.
“Chiến, Chiến tiên sinh, chúng ta….”
Chiến Đình Kiêu như vậy, rốt cuộc là muốn náo thế nào.
“Ngày mai tôi sẽ phái người tới thu dọn đồ đạc.” Chiến Đình Kiêu căn bản không cho Lục Diệp cơ hội cự tuyệt, nói xong câu này, anh liền nhẹ nhàng rời đi.
Lục Diệp đang muốn đuổi theo cự tuyệt, nhưng Chiến Đình Kiêu lại trực tiếp ra cửa,
Cô nhìn bộ dáng này của Chiến Đình Kiêu, trong lòng không khỏi buồn bã.
Không, cô mặc kệ. Cô tuyệt đối không muốn dọn. Ngày mai cô liền chơi mất tích, xem ai cứng rắn hơn ai.
Đêm đó, Lục Diệp thật sớm bắt đầu dụ dỗ bánh bao nhỏ ngủ. Vừa rạng sáng ngày thứ hai, cô thừa dịp bánh bao nhỏ ngủ say, liền chuẩn bị len lén chạy ra ngoài.
Lục Diệp chuẩn bị xong tất cả, cô tỉnh lúc rạng sáng. Sớm như vậy, sẽ không có người chứ?
Nhưng khi cô chuẩn bị len lén chuồn ra ngoài, cửa lại đột nhiên truyền đến âm thanh.
Trong lòng Lục Diệp cả kinh, lập tức tới cửa xem. Mà lúc này, Chiến Vân Kỳ mệt mỏi đứng ở cửa, dưới mắt cậu ta đen một vòng lớn, hơn nữa sau lưng anh ta là một đám vẹ sĩ áo đen.
Nhất là, trong tay những vệ sĩ đó lại là cái rương dụng cụ.
Đây là muốn làm gì? Là muốn phá hủy phòng cô sao?
Lục Diệp khóc không ra nước mắt, cô đấu tranh một hồi, cũng không do dự quá lâu, cũng đã làm ra một quyết định vô cùng vĩ đại.
Giữ được núi xanh, lo gì không có củi đốt.
Cô phải chuồn trước, sau này… Những chuyện khác sau này nói sau.
Cô vừa mới trở về phòng thay đồ, cửa chống trộm truyền tới tiếng cạy khóa.
Lục Diệp nghe thấy cơ hồ muốn chết, trong lòng không khỏi bắt đầu gầm thét.
Thổ phỉ a.
Nhưng cô không quản được nhiều như vậy, rất nhanh Lục Diệp liền tìm được một đống quần áo từ tủ quần áo. Đồng thời tìm một cái khăn lụa, kính, cứ như vậy che mặt lại.
Cải trang xong, cô nhìn về phía gương hài lòng xoay người, sau đó nghênh ngang đi ra ngoài.