⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta như là vô tình gặp được, lúc nhìn thấy Lục Diệp thế mà lại có chút kinh ngạc.
"Diệp Tử, sao cô lại tới đây, đứa nhỏ này có phải..."
Ánh mắt Lục Lăng Tuyết không có ý tốt, chìa tay muốn ôm bánh bao nhỏ một cái. Nhưng mà làm sao bánh bao nhỏ sẽ để cho cô ta bế, tay vừa mới duỗi sang đây, bánh bao nhỏ liền hung hăng trừng Lục Lăng Tuyết một cái.
Cả người bé như treo dính trên người Lục Diệp, chỉ thân thiết với Lục Diệp, đối với những người khác đều là thái độ "người lạ đừng lại đây".
Lục Lăng Tuyết cũng không có tức giận, ngượng ngùng thu tay về nói, "Diệp Tử, cô thật có bản lĩnh a."
2. Mang theo bánh bao nhỏ
Lời này có hai tầng nghĩa, lúc đầu nghe thì như khen Lục Diệp chăm đứa bé tốt quá, nhưng mà cẩn thận nghe lại, hình như là nói Lục Diệp cố ý mang bánh bao nhỏ như này đến để cho bọn họ bị xấu hổ ấm ức vậy.
Lục Diệp không giận còn cười, "Sao lại thế được chứ, muốn tôi nói... Có bản lĩnh vẫn là chị gái đây của tôi mới đúng. Trước đó tôi đã nghe qua, công ty chúng ta gần đây nổi tiếng một ohen, vẫn là dựa vào toàn bộ công lao của Lăng Tuyết chị đó."
Đương nhiên là dựa vào Lục Lăng Tuyết!
Hiện tại trên mạng chỉ cần search Thịnh Diệp entertainment, lập tức có thể hiện ra tất cả tin tức của Lục Lăng Tuyết.
Lục Lăng Tuyết đương nhiên biết ảnh hưởng của vụ việc trước kia của mình, nhất thời sắc mặt có chút không tốt lắm. Cô ta ra vẻ vô cùng thân thiết lôi kéo cánh tay Giang Văn Thăng, yếu ớt làm nũng, "Văn Thăng... anh xem kìa, Diệp Tử vẫn cứ trách chúng ta."
Có thể là bởi vì bị bánh bao nhỏ trừng mắt nhìn liếc mắt một cái, hiện tại trong tay Giang Văn Thăng đang cầm hoa, toàn thân có chút cứng ngắc.
Vì thế tâm tình của anh ta cũng không tốt lắm.
Trong lời nói của anh ta có vài phần ý tứ trách cứ, nghe như là chỉ trích.
"Diệp Tử, anh cùng Lăng Tuyết lúc đó thật là không có chuyện gì cả. Trước đó em cũng nói tin tưởng chúng ta, sao giờ lại nhắc tới chuyện này?"
Lục Diệp liền hạ mi mắt, vô tội nói, "Rõ ràng là tôi còn chưa nói cái gì nha..."
Rõ ràng chính là bọn họ tự mình chột dạ được không!
Nhưng mà trang phục và đạo cụ này của Giang Văn Thăng vốn làm người khác chú ý.
Lúc này đứng ở cửa cao tầng công ty nói chuyện, tự nhiên đưa tới không ít người phỏng đoán.
Người trong công ty nhìn Lục Diệp, lại nhìn Giang Văn Thăng cùng Lục Lăng Tuyết, đoán ý trên mặt nhất thời hết sức rõ ràng.
Giang Văn Thăng bị nhìn có chút chột dạ, vội vàng nói, "Diệp Tử, chúng ta đi lên rồi nói đi?"
"Văn Thăng, tôi thật không ngờ, anh thế nhưng lại xem tôi như vậy..." Lục Diệp thoạt nhìn cực kỳ thương tâm. Loại diện mạo này của cô, bộ dáng lúc này lã chã chực khóc, thế nhưng làm cho người ta nhịn không được mà đau lòng, "Anh nếu thật sự không tin lời tôi nói như vậy, tôi đây... tôi cũng phải..."
1: Có ai mà không diễn
Thật là, giả yếu đuối ai lại không làm được chứ?
Còn hơn là khả năng diễn xuất, Lục Lăng Tuyết cho là Lục Diệp cũng không xứng xách giày cho mình.
"Diệp Tử, em đừng nói như vậy!" Giang Văn Thăng nhất thời có chút nóng nảy. Ở chính cửa công ty mình nói nhứ thế, đến lúc đó công nhân trong công ty sẽ nghĩ như thế nào?
Nhưng mà Lục Diệp như thế này, anh ta lại không dám lật mặt. Vì thế anh ta chỉ có thể nén lại lửa giận của mình, muốn lừa Lục Diệp đi lên trước rồi nói sau.
Lục Diệp lại như biết trước được anh ta đang nghĩ gì trong đầu, trái lại càng ra vẻ đáng thương. Cô nhìn người xung quanh, tủi thân nói, "Văn Thăng, anh trước kia có đối xử với tôi như vậy đâu... Không phải là anh, anh không thích tôi đó chứ?"
Nói hết cả câu này, dịch dạ dày của chính Lục Diệp cũng muốn trào ngược.
"Sao lại thế được!"
"Tại vì, anh cùng Lăng Tuyết... Thoạt nhìn hiện tại giống như tôi không chen vô nổi giữa hai ngươi nữa." Ủy khuất trên mặt Lục Diệp càng ngày càng đậm, "Anh muốn tôi nói giúp anh trước mặt phóng viên, tôi cũng giúp anh nói rồi. Nhưng mà Văn Thăng, hiện giờ ở cùng một chỗ với anh, tôi thật sự cảm thấy mệt chết đi được, có phải chúng ta không tìm lại được cảm giác trước kia hay không?"
Lục Diệp theo bản năng lui về phía sau.
Cô càng lui về phía sau, Giang Văn Thăng càng đến gần. Anh ta đuổi theo Lục Diệp, Lục Lăng Tuyết ngăn cũng ngăn không được.
Lục Diệp liên tục lui về phía sau, ôm bánh bao nhỏ thật cẩn thận.
Cô lắc lắc đầu, trên mặt đều tràn ngập bộ dáng lê hoa đái vũ, Nhưng chính Lục Diệp như vậy, trong mắt lại luôn có một loại quật cường.
Giả vờ yếu đuối của cô và yếu đuối của Lục Lăng Tuyết không giống nhau. Nếu nói Lục Lăng Tuyết giả bộ như một đóa hoa trắng bị gió phá hư, vậy Lục Diệp diễn vẻ yếu đuối lại mang theo vài phần kiên quyết, như hoa mai trong sương lạnh tuyết trắng vào đông vẫn hiên ngang kiêu hãnh.
"Văn Thăng, tôi rất muốn tin anh, nhưng nhìn anh hiện tại, thật xin lỗi tôi làm không được!" Lục Diệp nói xong, lúc này mới ôm bánh bao nhỏ đi ra ngoài cổng công ty.
Cô đi rồi, Giang Văn Thăng lại đuổi theo.
Lục Diệp thấy anh ta sắp đuổi đến, cước bộ đột nhiên nhanh hơn.
Cô chính là muốn giữ khoảng cách với Giang Văn Thăng, hiện giờ tốt nhất là không cần nhìn thấy Giang Văn Thăng. Vốn Lục Diệp muốn đến xử lý chuyện công ty, nhưng mà chính cô cũng không nghĩ đến Lục Lăng Tuyết vậy mà cũng đang ở trong công ty! Nếu cô mà muốn làm việc gì, sẽ dễ dàng bị Lục Lăng Tuyết phát hiện.
Cho nên caân nhắc mãi, Lục Diệp vẫn cảm thấy là tạm thời chuyện công ty để sau, dù sao thì...
Là đồ của cô, cuối cùng vẫn sẽ về tay cô!
Lục Diệp bé theo bánh bao nhỏ, đương nhiên là chạy không lại Giang Văn Thăng.
⬅ Trước Tiếp ➡