Chương 19
Cô cũng phần nào đoán được đối phương muốn nói gì, lập tức từ chối theo bản năng.
Đáng tiếc, chị ta hoàn toàn đã có chuẩn bị sẵn.
“Tôi đang ở quán cà phê đối diện nhà trọ của cô và Giang Ngộ, chỉ cần 15 phút là được rồi, lát nữa gặp lại.”
Đối phương nói xong, nhanh chóng cúp máy.
Phương Niên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi đến cuộc hẹn.
Vừa gặp mặt, Linda đã đi thẳng vào vấn đề “Chia tay với Giang Ngộ đi.
Tôi biết hai người rất yêu nhau, nhưng tình cảm của hai người sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của nhau, nhất là đối với Giang Ngộ.
Cậu ấy hiện đang ở giai đoạn thăng tiến, hoàn toàn có thể tiến xa hơn nữa.”
“Chị Linda, thật sự xin lỗi, tôi không đồng ý.”
Phương Niên là người không thích cãi nhau, nhưng lúc này trong lòng cô như có một nhóm lửa cháy lên.
Bọn họ yêu nhau cũng không liên quan đến bất kỳ ai, vì sao không thể ở bên nhau?
Dường như đã sớm dự đoán được cô sẽ nói vậy, Linda cũng không hề tức giận, chị ta bình tĩnh lấy một xấp ảnh chụp từ trong túi ra, đặt trước mặt Phương Niên.
“Đây là ảnh tuần trước Giang Ngộ đến đoàn làm phim của cô bị chụp được, may mà tổng biên tập của bên kia có chút quen biết với tôi, cho nên đã gửi cho tôi xem trước khi gửi bản thảo.”
Trái tim Phương Niên nhảy lên, cô nhận lấy những bức ảnh kia, nhìn từng tấm một.
Thật sự là cô và Giang Ngộ.
Mặc dù hai người đều mang khẩu trang, ăn mặc giản dị, nhưng những người quen thuộc vẫn có thể dễ dàng nhận ra.
Trong ảnh, không chỉ chụp được hai người họ tay trong tay dạo phố, còn có cảnh bọn họ cùng nhau ăn cơm, ôm nhau vô cùng thân mật.
Chỉ cần báo đăng lên, bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra quan hệ giữa hai người.
Sắc mặt Phương Niên trắng bệch, nhưng vẫn gượng cười nói “Không phải chị đã chị xử lý xong rồi sao?”
“Lần này đã xử lý xong.
Nhưng còn lần sau? Lần tới? Một tuần nữa là đến lễ trao giải Kim Phượng, Giang Ngộ rất hy vọng nhận được danh diệu ảnh đế, sau này con đường của cậu ấy không thể bị giới hạn.
Tôi có thể không ngần ngại nói rằng, chỉ cần cậu ấy nhận được giải thưởng này, tương lai tôi có thể giúp cậu ấy nhận được những kịch bản tốt nhất, những đại ngôn lớn hàng đầu thế giới, chỉ cần hai người chia tay.”
“… Cho em thời gian suy nghĩ nhé.”
Trong giờ nghỉ trưa, sau khi ăn cơm xong Phương Niên vẫn luôn cầm điện thoại, vẻ mặt hơi lo lắng.
Tuệ Tuệ pha trà nóng đặt lên bàn cho cô, tò mò xích lại gần.
“Chị Phương Niên, chị đang xem gì thế?”
“Không có gì, lướt tin tức thôi.” Phương Niên vội vàng ấn nút khóa màn hình.
“Ồ.”
Tuệ Tuệ nghi ngờ nhìn cô.
Sao cô cứ cảm thấy giao diện vừa rồi hơi quen mắt? Giống như đã nhìn thấy ở đâu rồi.
Phương Niên bưng tách trà lên uống một ngụm, trong lòng đấu tranh một hồi lâu, vẫn không nhịn được nói “Này… Tuệ Tuệ, chị có chuyện muốn hỏi em.”
“Chuyện gì ạ?”
“Nếu… Em phải chia tay với mối tình đầu của mình bởi vì một lý do, vài năm sau gặp lại, em phát hiện mình vẫn còn rất yêu rất yêu anh ấy, mà anh ấy đối với em… Dường như vẫn còn tình cũ chưa dứt, em sẽ làm gì?”
“Chị Phương Niên,” Tuệ Tuệ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, vẻ mặt nhiều chuyện hỏi “Chị gặp được mối tình đầu rồi à? Anh ấy trông như thế nào? Đẹp trai không?”
“Khụ khụ…” Phương Niên sặc nước trà, bị dọa đến nỗi không ngừng ho khan.
Bây giờ các cô gái nhỏ đều lợi hại như vậy sao? Làm sao họ có thể đoán được ngay lập tức?
“Có vẻ… Tạm được.”
“Có ảnh không ạ? Cho em xem với.” Cô bé thậm chí còn hào hứng hơn cô.