⬅ Trước Tiếp ➡

Mặc dù cách một lối đi nhỏ, thế nhưng chỉ cần anh đưa tay ra là có thể dễ dàng chạm vào gương mặt cô.
Sau một hồi im lặng, Giang Ngộ phát hiện cô đã dựa vào thành ghế ngủ thiếp đi.
Anh hơi tức giận, đã không biết uống rượu, sao còn uống nhiều như vậy?
Hơn mười phút sau, xe ngừng lại, tài xế quay đầu nhìn Phương Niên đang ngủ say, hỏi ông chủ của mình “Giang tiên sinh, anh có muốn đánh thức cô ấy không?”
“Không cần, anh cứ mang đồ lên phòng tôi trước đi.”
Sau khi tài xế rời đi, Giang Ngộ nhẹ nhàng bế Phương Niên xuống xe.
Đêm khuya, trong nhà xe không có ai, Giang Ngộ nhìn thẻ phòng của cô một cái, bế cô bước vào thang máy.
Người trong lòng anh còn nhẹ hơn năm năm trước, nhẹ nhàng ôm cô vào ngực, giống như ôm một tờ giấy mỏng manh.
Nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, Giang ảnh đế nhỏ giọng thì thầm “Em phí hết tâm tư để rời khỏi anh, sao lại khiến mình trở nên như thế này?”
“Giang Ngộ, chúng ta chia tay đi.”
Năm năm trước, khi anh nhận được danh hiệu ảnh đế trở về nhà trọ để cầu hôn cô, chỉ đổi lại được một câu như vậy.
“Tại sao?” Khoảnh khắc đó, anh giống như rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
“Giang Ngộ, em mệt rồi, anh cũng mệt đúng không?” Cô mặc đồ ngủ, nước mắt lưng tròng, trên mặt rõ ràng là không nỡ, nhưng lại nói ra những lời khiến cả hai đều tan nát cõi lòng, “Một năm qua của chúng ta, tính hết thời gian ở bên nhau cũng không quá hai tháng, có lúc trong điện thoại, em cũng không biết phải nói gì với anh.
Nếu như đã không có tình cảm, tại sao không thể buông tay giải thoát cho nhau?”
“Không có tình cảm?”
Anh hoàn toàn bị cô chọc giận, tiến lên ôm lấy cô, ném cô xuống giường.
Giang Ngộ cởi bỏ áo ngủ của Phương Niên, anh hung hăng tiến vào cô, nhìn dâm thủy chảy ra giữa chân cô, nhìn cô nằm dưới thân anh mà rên rỉ, anh lạnh giọng hỏi “Không có tình cảm, sao em còn lên giường với tôi?”.
==================================================
Edit Tiểu Triệt Giang gia trông mỏi mắt
“Ưm…”
Lúc mở cửa, Phương Niên vặn vẹo trong ngực anh, hừ nhẹ như một con mèo nhỏ.
Giang Ngộ đá cửa ra, ôm cô đặt lên giường, sau đó chuẩn bị trở về phòng mình.
Vừa đến cửa lại nghe thấy giọng nói nũng nịu của cô sau lưng “Giang Ngộ, anh đừng đi.”
Anh hơi cứng người, sau khi đứng yên tại chỗ vài giây, cuối cùng vẫn chịu thua trái tim mình, xoay người lại.
“Em vừa nói gì?”
“Giang Ngộ, em rất nhớ anh.”
Người trên giường dường như say mà không phải say, giống như tỉnh mà không phải tỉnh.
Cô nhìn anh, mỉm cười duyên dáng, tưởng như cô và cô gái ngồi trên bàn cơm hai giờ trước là hai người khác nhaụ
Quỷ thần xui khiến, anh lại đến trước giường, yên lặng nhìn cô.
“Em say rồi.”
“Không, em không say.”
Phương Niên ngồi quỳ xuống, cánh tay duỗi ra ôm lấy cổ anh, khiến anh phải cúi đầu xuống.
Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của anh,cô ngẩng đầu hôn lên môi anh.
Nụ hôn này khác với nụ hôn một tháng trước.
Khi đó, cô là Lệ phi, còn anh là hoàng đế, họ đang thử vai.
Nhưng giờ phút này, cô càng lớn mật hơn, cũng càng mê người hơn.
Đôi môi cô được thoa một lớp son mỏng, giữa hơi thở còn mang theo hương rượu nồng đậm.
Giang Ngộ biết mình nên từ chối, thế nhưng không thể nào tự chủ được thân thể.
Anh để mặc cô đưa đầu lưỡi tiến vào, quấn lấy lưỡi anh, nhiệt tình dây dưa.
Âm thanh môi lưỡi giao nhau vang rõ trong phòng, hôn một lúc cô bắt đầu rên rỉ “Giang Ngộ, chạm vào em…”
Phương Niên nắm lấy tay anh, đặt lên trước ngực mình.


⬅ Trước Tiếp ➡