Đến bây giờ Tề Chân mới có cảm giác thực sự, khi nhìn thấy Dụ Cảnh hành ở ngoài đời so với trên mạng cô kinh ngạc bởi vì điều này cũng không làm anh ấy thất vọng
huhu đoạn này mình không biết phải dịch như thế nào mọi người cùng góp ý nha "齐真现在才有了实感,自己见到了喻景行的真人,比隔着网路看见更惊叹,因为这幷不曾使他变得令人失望."
Người đàn ông nhìn theo bóng lưng đi xa của Tề Chân rồi mới khởi động xe rời đi.
......
Buổi tối ngày hôm sau, cha dượng Phương Canh từ công ty trở về, bọn họ ngồi vào ăn cơm tối.
Mẹ luôn bận trước bận sau, dù có mời dì giúp việc nhưng bà luôn tự tay mình xuống bếp khi có cha dượng ở bên.
"Còn một món nữa, Tiểu Mẫn ăn nhiều cá một chút. Chân Chân như thế nào lại không động đũa vậy, đừng học kén ăn như chị."
Bà đeo tạp dề kẻ sọc đỏ kiểu Scotland, làm việc từ trong ra ngoài, đeo găng tay dày sau đó bưng một tô súp cá nóng ra.
Cha dượng ở một bên đang cầm báo, Tề Chân có vẻ thấp hơn một chút khi ngồi trước mặt ông.
Chờ mọi người đều ngồi xuống, mẹ mới thuận miệng hỏi " Buổi xem mắt như thế nào?"
Tề Chân lắc đầu "Hẳn là không thành."
Chị gái khác cha Phương Mẫn Nghi có ý nói " Cô không thích anh ta? Bối cảnh xuất thân như nào?"
Tề Chân dừng một chút, ăn ngay nói thật, nhưng cũng che giấu một phần " Học trò của ba tôi."
Mẹ lắc đầu, dùng đũa gắp cho cha dượng một ít rau cần tây ôn nhu cảnh cáo nói " Trường cấp ba đó cũng không phải là trường trọng điểm trong thành phố, hằng năm chỉ có một vài học sinh đõ. Rất nhiều tên du côn, sau này tốt nhất con đừng liên lạc với cậu ta nữa."
Chị kế ở bên cười nói " Điều đó cũng chưa chắc, nghe nói bố cô không phải là trụ cột của quốc gia sao, học trò của ông ấy không thể kém đươc, có phải hay không Chân Chân?"
Cô thật sự hy vọng Tề Chân cứ như vậy, đừng tới nhà bọn họ chiếm tài nguyên gì đó, rốt cuộc là rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con gái người khác đừng có hòng tranh giành.
Hiện tại Phương Mẫn Nghi so với trước ôn hòa hơn một chút, không đến mức đem hết chanh chua ở trên mặt, nhưng dường như cũng không khá hơn là bao nhiêụ
Tề Chân còn nhớ rõ lần đầu tiên cô đến nhà họ Phương, Phương Mẫn Nghi đã cướp đi con thỏ mà cô đã nuôi mấy tháng, mắt Tề Chân đẫm lệ đến mức gần như lên cơn hen suyễn, muốn chạy tới chất vấn Phương Mẫn Nghi.
Lạc Lâm Trân liền kiên nhẫn giải thích với cô "Điều kiện sống bây giờ rất tốt, con nên cảm kích."
Tề Chân cắn hai miếng, đặt đũa xuống, đứng dậy, nhẹ nhàng nói "Con no rồi."
Lạc Lâm Trân đặt đũa xuống, nhíu đôi mày thanh tú "Chân Chân, con......"
Cô không chờ bà phản ứng lại đây, liền vào phòng, lập tức khóa trái cửa phòng lại.
Kỳ thật Tề Chân đều quen rồi, từ lâu cô đã không còn ôm kỳ vọng gì với mẹ mình, đối với Phương Mẫn Nghi cùng cha dượng càng thời ơ.
Vì cái gì phải tức giận vì người khác?
Có phải vì đồ ăn không ngon hay vì người ngoài?