⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt sâu và quyến rũ của người đàn ông hơi cong lên, làm dịu đi nét lạnh lùng vốn có của anh "Tới rất nhanh."
Bởi vì tối hôm thức quá muộn, cũng không có nghe theo lời anh dặn dò nên hôm nay Tề Chân ăn mặc không đẹp, quần iean và áo phông, dưới mắt còn có quầng thâm. Đối lập với người bên cạnh, cô cảm thấy xấu hổ vì sự lịch sự và thanh lịch của anh.
Tề Chân có chút ngượng ngùng, ngồi ở bên cạnh anh nghiêng đầu "Hì, không dám để anh chờ lâú
Cô cảm thấy có chút xấu hổ, rốt cuộc ngày hôm qua ở WeChat còn yêu cầu người ta đến đón cô ở cổng trường đáng tiếc cô không để tâm, ăn mặc đơn giản như vậy, lại không có trang điểm.
Dụ Cảnh Hành cười cười, tựa hồ không chú ý tới quần áo của cô, bình tĩnh nói "Dành thời gian chờ đợi một người phụ nữ là điều đàn ông nên làm."
Chiếc xe từ từ di chuyển về phía trước, qua mấy cái đèn xanh đèn đỏ, ngồi bên trong cảm thấy rất thoải mái, nhưng tề Chân đều muốn che mặt lại, căng da đầu nói "Ngày hôm qua yêu cầu anh tự mình tới đón tôi, tôi thật thất lễ?"
Dụ Cảnh Hành nhướng mày, cúi đầu nhìn xuống gương mặt có chút phiếm hồng, nhẹ giọng nói "Sẽ không."
Tề Chân có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cảm thấy mình nên có chút dề dặt, dù sao cũng phải giữ thể diện.
Tề Chân lại hỏi "Bình thường anh rất bận sao? Nếu đi cùng tôi, có thể ảnh hưởng đến lịch trình khác hay không?"
Anh mỉm cười một chút "Tôi đã thật không có hẹn hò, nếu như cô đang chỉ đến vấn đề cá nhân."
Người đàn ông khoanh tay, thản nhiên nói "Việc không quan trọng."
Công việc không quan trọng.
Ý nghĩa sâu xa là do với việc hẹn hò với cô, chuyện công việc không quan trọng và có thể được đẩy lùi bất cứ lúc nào.
Tề Chân cảm thấy mặt mình sắp bốc khói nên quay mặt đi, im lặng.
Cô cảm thấy việc đồng ý hẹn gặp là một quyết định sai lầm.
Sớm biết anh vô liêm sỉ như vậy thì sẽ không ra ngoài, cho dù đột nhiên nói mình bị sốt, bị cảm Dụ Cảnh Hành cũng sẽ biết cô không muốn kết giao, nhưng Tề Chăn thực sự không biết gạt người, chính xác là không thích làm những việc lừa dối như vậy.
Xấu hổ quá.
Lần này là một nhà hàng Pháp ở thành phố H.
Vốn dĩ cô vẫn luôn rất tò mò, minh tinh đi nhà hàng sẽ như thế nào? Chẳng lẽ sẽ đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm rồi lẻn vào như một tên trộm?
Bây giờ cô mới biết, ít nhất Dụ Cảnh Hành không có thói quen như vậy, anh thường xuyên mang kính râm, không có mặc áo che chắn. Đi thẳng vào thang máy riêng để lên phòng, không có trở ngại và cũng không có người khác.
Tuy nhiên, thật bất ngờ, Dụ Cảnh Hành đã có một bữa tối vui vẻ với cô.
Anh quả thực là một người đàn ông rất quân tử, luôn nói đúng lúc, đúng trọng tâm, cái gì cũng theo sở thích của cô, cái gì cũng biết một chút, cô cảm thấy người đàn ông này vừa có kiến thức vừa nho nhã.
Tề Chân có những sở thích kỳ lạ, cô thích nhất là phim kinh dị và tiểu thuyết kinh dị, tất cả những điều thú vị cô đều thích.
Ngay cả những điều này, Dụ Cảnh Hành đều có thể nói về chúng, thậm chí không hề hời hợt, chỉ ra những lỗi lầm chung và ưu điểm của các tác phẩm văn học nghệ thuật kinh dị.

⬅ Trước Tiếp ➡