Sau khi xuống lầu và lên xe, cô vừa khởi động máy xe vừa nói chuyện với con trai bằng giọng điệu vui vẻ.
“Con trai của mẹ thật sự là càng ngày càng đẹp trai, càng ngày càng…… giống ba của con!”
Nhắc đến ba, đôi mắt cậu nhóc nhỏ lập tức sáng lấp lánh, “Con rất giống ba sao?”
“Đương nhiên.” Cam Viện liếc nhìn kính chiếu hậu rồi đi theo chiếc xe hơi màu đen cách đó không xa, “Ba con cao lớn, rất đẹp trai, thân hình tuyệt vời…… Ông ấy còn rất khỏe, chỉ cần dùng một tay cũng có thể nhấc con lên thật cao……”
“Tóc của ba màu gì ạ?” Cam Đường vui vẻ hỏi cô.
“Tóc……” Cam Viện cắn môi, “Đương nhiên là giống màu tóc con rồi.”
“Vậy đôi mắt thì sao ạ?”
“Đôi mắt…” Trước mắt Cam Viện hiện lên đôi mắt xanh như nước biển của Hoàng Phủ Quyết, cô thật sự không nỡ nói dối, lừa con trai mình, “Là màu xanh lam, màu đẹp nhất trong các màu xanh. Khi nhìn dưới ánh mặt trời, đôi mắt ấy còn trong sáng hơn cả bầu trời, buổi tối nó lại thâm thủy, sâu thẳm như biển đêm……”
“Giống như chú Hoàng Phủ sao ạ?”
Cam Viện hít một hơi, “Không, còn đẹp hơn đôi mắt của anh ta.”
“Vậy ba con có cao như chú Hoàng Phủ không?”
“Cũng cỡ đó.”
“Có đẹp trai như chú Hoàng Phủ không?”
“Đẹp trai hơn anh ta nhiều!”
“Vậy thì…… tính cách ông ấy thế nào ạ? Giống với chú Kiều hay là giống như chú Hoàng Phủ?”
Chúng tôi hôn rồi (5)
Cam Viện cũng không keo kiệt những lời khen ngợi của mình, dù sao thì cô đang khen ba của con trai cô chứ không phải khen Hoàng Phủ Quyết. Cô hy vọng rằng trong tiềm thức của con trai thì ba sẽ là một sự tồn tại vô cùng tốt đẹp.
“Khi cười ba con dịu dàng hơn chú Kiều, nhưng khi nghiêm túc thì lại oai vệ hơn cả chú Hoàng Phủ.”
Cậu nhóc nghiêng người và giữ lấy ghế của cô hỏi.
“Vậy mẹ có yêu ba con không?”
Cam Viện do dự một lúc rồi rất nhanh đã cong khoé môi trả lời:
“Tất nhiên là yêu rồi, nếu không thì làm sao có con được chứ?”
* * *
Hôm nay là lần đầu tiên Cam Viện nói với con trai về ba của nhóc. Dọc theo đường đi, đứa trẻ luôn miệng hỏi cô về đủ thứ chuyện linh tinh liên quan đến ba mình, từ màu tóc cho đến khuôn mặt của anh... Tất cả những chuyện về ba của nhóc.
Cam Viện kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của con trai và kể cho cậu nhóc nghe tất cả những gì cô biết về Hoàng Phủ Quyết, ngoại trừ tên và danh tính thật của anh ấy.
Sau đó, cậu nhóc dứt khoát lấy bức tranh chưa hoàn thành trong cặp sách của mình ra và dùng bút màu tô vào những phần còn thiếu.
Khi xe dừng trước trường, nhóc con giơ bức tranh đã vẽ xong lên.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn xem tranh con vẽ có giống ba không ạ?”
Cô nhìn chăm chú vào bức chân dung trên tờ giấy vẽ, giọng điệu cưng chiều gật đầu nói với con:
“Giống lắm, cực kỳ giống luôn.”
“Vậy bây giờ con sẽ nộp nó cho cô giáo nhé. Tạm biệt mẹ yêu.” Cậu nhóc đẩy cửa xe ra, nắm chặt lấy bức tranh rồi lon ton chạy bộ về phía cô giáo đang đợi ở cổng trường.
Thấy cậu đang tươi cười tự hào giao bức tranh cho cô giáo, Cam Viện cong khóe môi nhẹ mỉm cười, tiếp tục nhìn chăm chú con trai đang đi vào cổng trường, sau đó cô thu lại tầm mắt và nhìn chiếc xe màu đen đã đi theo mình từ tiểu khu tới tận trường.
Nếu đối phương là người của Hoàng Phủ Quyết thì cô cũng không cần thiết phải xử lý, hiện tại cô vẫn chưa chuẩn bị đi, nếu anh ta thích bám theo thì cũng mặc kệ.
Cô điều khiển xe vào khách sạn, đậu xe rồi bước vào thang máy, lúc tình cờ gặp một đồng nghiệp quen biết, cô cũng lịch sự chào hỏi.
Mọi chuyện vẫn giống như ngày thường.
Điểm khác biệt là khi vừa bước ra khỏi cửa thang máy, cô đã nhìn thấy trợ lý của Hoàng Phủ Quyết đứng ngoài cửa rồi.
Nhìn thấy cô, anh ta lập tức mỉm cười chào hỏi: “Cô Cam, chào cô.”
Cam Viện dừng bước lại: “Anh có chuyện gì sao?”
Trợ lý cười nói: “Tổng giám đốc Hoàng Phủ mời cô đi đến phòng anh ấy một chuyến. Tổng giám đốc bảo tôi chuyển lời với cô là anh ấy đã chuẩn bị cho cô một món quà.”
Vừa mới sáng sớm mà người đó lại muốn chơi trò gì vậy?
Cam Viện nhìn về phía nhóm nhân viên khách sạn nhìn về phía cô bàn tán: “Làm phiền anh chuyển lời với anh ta là tôi vô cùng bận rộn, không có thời gian để chơi mấy trò nhàm chán với anh ta đâu.”
“Cô Cam.” Trợ lý vẫn tiếp tục đuổi theo: “Nếu tôi nhớ không lầm thì công việc quan trọng nhất của cô bây giờ là phục vụ cho tổng giám đốc.”
“Vậy nên ý anh muốn nói đây là…” Cam Viện dừng lại: “Mệnh lệnh sao?”
Trợ lý nở nụ cười chuyên nghiệp: “Tất nhiên là không phải là vậy rồi. Thật ra là ngoài việc chuẩn bị cho cô một món quà ra thì lần này tổng giám đốc còn muốn nói chuyện với cô về quy trình cụ thể khi chụp ảnh ở Châu u.”
Không hổ danh là trợ lý đắc lực của Hoàng Phủ Quyết, anh ta biết dùng điều mà cô để ý nhất. Cam Viện suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Vậy thì nhờ anh chuyển lời đến anh Hoàng Phủ là nửa giờ nữa tôi sẽ đến.”
Cô sẽ không từ chối chuyến đi châu u này nữa.
Lần này, cô muốn cho Cam Đường có một cơ hội để sống với ba mình, coi như đó một món quà đặc biệt mà cô dành cho con trai.
Nếu đã tính như vậy thì đi bàn bạc về chuyện quy trình chụp ảnh cũng là điều nên làm.
“Cái đó…” Trợ lý nâng cổ tay lên liếc nhìn đồng hồ: “Cô Cam… cô có thể đến nhanh một chút được không?”
Cam Viện khẽ nhếch khóe môi: “Không thể.”
Trợ lý đã sớm đoán được câu trả lời của cô nên chỉ có thể bất lực nhún vai: “Tôi sẽ chuyển lời với anh ấy, còn đây là thứ mà tổng giám đốc muốn gửi cho cô.”
Anh ta lấy trong túi ra một món đồ và đưa cho Cam Viện, không để cho Cam Viện có cơ hội trả lại, trợ lý đã xoay người, không màng đến hình tượng mà bỏ chạy.
Thật ra thì một số người không phải là người không thích nói chuyện, chỉ là vì người đó chưa gặp được người mà mình muốn thổ lộ tâm tình --- Công Tử Như Tuyết.