Nếu là khách giám đốc mời tới thì đương nhiên không thể qua loa được.
Thấy đối phương đi ra khỏi phòng, một nụ cười thoáng qua mắt Cam Viện.
Vệ sĩ không có ở trong phòng, bây giờ chỉ có anh và cô, nếu xảy ra xung đột, chưa chắc cô sẽ thua!
Hoàng Phủ Quyết đặt bức ảnh trong tay xuống: "Ba ngày nữa, tôi sẽ đưa Tiểu Đường tới Châu Âu."
Lần này, nhãn hiệu quần áo trẻ em tập trung vào trang phục cao cấp, kiến trúc và phố cổ ở châu Âu là nơi thích hợp nhất để chụp ảnh đường phố.
Đúng là thẳng thắn, muốn đưa con trai cô đi đơn giản vậy sao?
Cam Viện cười lạnh: "Không thể!"
Đôi mắt màu xanh lam ngước lên, tầm mắt rơi vào mặt Cam Viện, Hoàng Phủ Quyết khẽ nhướng mày.
"Lý do?"
Cam Viện nghiêng người về phía trước, vịn vào bàn cà phê trước mặt, ngón tay ấn vào con dao gọt hoa quả trên bàn mà không để lộ dấu vết.
"Rất đơn giản! Thằng bé là con trai của tôi, tôi ở đâu, thằng bé ở đó!"
Im lặng hai giây, Hoàng Phù khẽ gật đầu.
"Cô có thể đi cùng."
Cô là người giám hộ của đứa trẻ, yêu cầu như vậy cũng không quá đáng, đối với một đứa trẻ mấy tuổi mà nói, có mẹ đi cùng khi đi xa nhà cũng là điều hợp lý.
Cam Viện không nói nên lời.
Anh ta nghĩ mình là ai mà còn muốn đưa cô đi theo?
Cam Viện nắm lấy con dao gọt hoa quả, đứng thẳng dậy: "Con trai sẽ tôi không đi đâu hết!"
Nhìn Cam Viện đang hung hăng nhìn mình, ánh mắt của Hoàng Phủ Quyết chuyển từ hai bàn tay đang nắm chặt của cô đến mặt cô, giọng điệu có chút tức giận.
"Chủ quản Cam, cô có ý kiến gì với hợp đồng sao?"
Hợp đồng đã viết rất rõ ràng, với tư cách là người giám hộ, cô nên phối hợp với sự sắp xếp công việc của công ty, thái độ như này là thế nào?
Hợp đồng?
Cam Viện giật mình.
Ánh mắt lướt qua mặt anh, rơi vào những tấm ảnh chụp trên bàn cà phê.
Bối cảnh và ánh sáng của bức ảnh có tính mỹ thuật cao, không giống bức ảnh bị chụp lén, trông giống như một bức ảnh ở buổi casting, chẳng lẽ công ty quần áo trẻ em con trai cô ký hợp đồng là của anh sao?
Không thể nào, hôm nay trong lúc làm việc, rõ ràng cô đã cố ý kiểm tra thông tin chi tiết về công ty đó, nó không liên quan gì đến tập đoàn HF...
Ầm!
Một tiếng động lớn phát ra từ cửa phòng tắm, sau đó là tiếng nước chảy dồn dập.
Hai người đồng thời sững sờ hai giây, Cam Viện nhanh chóng bỏ con dao gọt hoa quả trên tay xuống, chạy nhanh vào nhà vệ sinh, liếc qua con dao gọt hoa quả trên bàn cà phê, Hoàng Phủ Quyết cũng đứng dậy đuổi theo.
Chạy đến cửa phòng tắm, Cam Viện kéo mở cửa phòng ra.
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (21)
Cửa phòng mới mở, đã có cột nước lạnh băng phun thẳng chính diện, bắn ở trên người trên mặt cô, còn may là có mắt kính ngăn cản, nước không bắn vào mắt, chỗ khác lại không may mắn thoát khỏi.
Bất chấp để ý tới nước trên người, Cam Viện lắc mình vọt vào nhà vệ sinh, cách thấu kính thượng vệt nước, chỉ thấy không biết chốt điều khiển vòi trong phòng tắm không biết bị trục trặc ở chỗ nào, lúc này đang phun trào như cột nước suối phun.
“Đáng chết!”
Chửi nhỏ một tiếng, cô xoay người về phía bồn rửa tay, chuẩn bị tắt van nước trong phòng vệ sinh, mới vừa xoay người, cô đã thấy một người bóng người cao lớn trước mắt.
Cô đột nhiên không kịp phòng ngừa, lập tức đụng vào người đối diện.
Hơi thở quen thuộc lao vào cánh mũi, cô duỗi cánh tay đẩy thân thể đối phương theo bản năng, muốn trốn tránh về phía sau, cánh tay vừa mới nâng lên, đã bị hai bàn tay ấm áp đầy sức mạnh bắt lấy cổ tay cô.
Giây tiếp theo, phía sau lưng cô dán lên vách tường phòng vệ sinh ẩm ướt lạnh lẽo.
Hai tay bị đối phương bắt lấy nâng đến đỉnh đầu rồi đè, Cam Viện cong đầu gối bên trái lên theo bản năng muốn đánh trả, chân mới vừa cong lên lại trở về chỗ cũ, cô thu lại vẻ tàn khốc trong mắt, lộ ra biểu cảm bình thường cô cô gái hoảng sợ thất thố.
“Hoàng Phủ tiên sinh, anh…… Anh làm gì?”
Nếu nói anh chỉ bởi vì hợp đồng, như vậy cũng có nghĩa là anh cũng không cảm kích, sao cô có thể bại lộ chính mình?
Dùng toàn bộ thân thể đè cô ở trên tường, nâng tay phải cô lên, Hoàng Phủ kéo kính gọng đen trên mặt cô một phen.
Tóc cô đã bị nước xối từ sớm, tóc con mảnh nhỏ dính vào cái trán trắng nõn no đủ, đôi mắt luôn luôn bị mắt kính che khuất mắt, lúc này đã không còn gì che chắn, bại lộ ở trước mắt anh.
Đôi mắt kia mang theo vẻ sợ hãi, đôi mắt đen bóng phản chiếu hình bóng của anh.
Đối diện trực tiếp với anh, Cam Viện chột dạ, lập tức thu ánh mắt muốn cúi thấp mặt, người đàn ông này luôn luôn thông tuệ hơn người, cô nhất định phải cẩn thận một chút, mới có thể không lộ ra sơ hở.
Cô vừa mới cúi đầu, người đàn ông ngón tay đã duỗi lại đây, cầm trụ cô cằm, nâng lên cô mặt nhìn thẳng anh.
“Sao, không dám nhìn tôi?”
Cam Viện trầm mặt giãy giụa, che giấu tức giận và hoảng loạn vừa rồi.
“Hoàng Phủ tiên sinh, anh tôn trọng tôi chút đi, nếu anh còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ gọi người!”
Tay người đàn ông siết chặt cằm cô, khuôn mặt tuấn tú cúi thấp tới gần phía cô.
Giữa không trung, bọt nước vẫn đang tiếp tục phun, xối từng chút vào quần áo anh.
Mặt hai người đã gần trong gang tấc, cô có thể tinh tường nhìn thấy hàng mi màu nâu dài của anh vương một giọt nước như viên ngọc trai.
Giọt nước từ trên mái tóc ngắn chảy xuống, lướt qua cái mũi thẳng, nhỏ trên má cô.
Bọt nước lạnh lẽo, hơi thở người đàn ông lại nóng rực cả người.
Trên làn da thoáng cái đã nổi một tầng da gà, máu nhuộm ửng đỏ gò má, Cam Viện hô hấp căng thẳng, tim đập mất khống chế.