Cam Viện đi thang máy lên tầng 56, rồi đi đến cửa phòng của Hoàng Phủ Quyết, cô giơ tay phải lên gõ nhẹ vào cửa mấy cái.
Cửa được mở ra, trợ lý của Hoàng Phủ Quyết đứng bên trong, đối phương mỉm cười với cô, sau đó mở cửa cho cô vào.
"Xin hãy theo tôi."
Dẫn cô đến cửa phòng làm việc, trợ lý gõ cửa một cái để thông báo, sau đó mở cửa ra cho cô, ý bảo cô đi vào.
Ánh sáng trong phòng làm việc dồi dào, người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, anh đang đứng trước cửa sổ kính sát sàn trong phòng làm việc. Đường cong cơ thể như được dát một lớp vàng, chiếc bóng đổ thật dài trên tấm thảm Ba Tư sang trọng, chói mắt như một vị thần.
Cam Viện đi tới, dừng cách sau lưng anh khoảng bốn bước chân.
"Ngài Hoàng Phủ, ngài tìm tôi có việc gì không?"
Hoàng Phủ Quyết quay lưng về phía cô, anh giơ tay ra hiệu với trợ lý, người nọ lập tức đưa tài liệu đến tận tay Cam Viện.
Trên tài liệu, giấy trắng mực đen ghi rõ ràng- Kế hoạch tổ chức họp báo mùa hè của HR.
"Chúng tôi muốn sử dụng tầng thượng của khách sạn cho buổi họp báo, muốn nhờ chủ quản Cam thương lượng với khách sạn. Vì lịch trình có thay đổi, ngài Hoàng Phủ sẽ ở đây thêm mười ngày nữa, cũng nhờ chủ quản Cam sắp xếp cho."
Mười ngày?
Có nhầm lẫn gì không vậy? Người này định ở lại đây nữa sao?
Cam Viện gấp tài liệu trong tay lại, giọng điệu vô cùng áy náy nhưng mục đích lại tà ác.
"Thật sự xin lỗi, một số phòng trên tầng 56 đã được đặt trước, e rằng chúng tôi không thể đáp ứng yêu cầu của ngài Hoàng Phủ."
Ngày thường, cô nhất định sẽ cố gắng giữ chân khách để tạo doanh thu cho khách sạn, nhưng lần này, cô chỉ mong người này đi sớm.
Người đàn ông bên cửa sổ quay lại, đôi mắt xanh biếc rơi trên gương mặt cô.
"Tiền bồi thường tôi sẽ trả, cô chỉ cần thương lượng với khách hàng là được."
Tuyệt đối không nhân nhượng, tên này cứng đầu chẳng kém gì Cam Đường.
Cam Viện oán thầm trong lòng, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.
"Vậy thì được, tôi sẽ cố gắng hết sức để thu xếp."
Đối phương là khách, cô cũng không thể đuổi anh ra ngoài được.
Trợ lý đưa điện thoại cho Hoàng Phủ Quyết: "Điện thoại của ngài."
"Nếu ngài Hoàng Phủ còn có việc, tôi không quấy rầy ngài nữa, về phần phòng cho khách, tôi sẽ nghĩ cách sắp xếp."
Gật đầu với người kia, Cam Viện quay người ra khỏi phòng, đi đến thang máy, cô bĩu môi, tưởng tượng mình giơ nắm đấm với khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Quyết.
Sai cô phục vụ đến nghiện rồi sao, lại còn ở đây thêm mười ngày nữa, tại sao tên này không có ý thức mình bị người khác ghét bỏ nhỉ?
Ting!
Các cửa thang máy mở ra
Cam Viện bước vào thang máy, vừa nhấn vào tầng trệt đã nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết dẫn theo trợ lý và vệ sĩ đi về phía thang máy.
Ánh mắt hai người vô tình chạm vào nhau, Cam Viện không thể giả vờ không nhìn thấy, cô đành phải vươn tay giữ thang máy chờ bọn họ đi vào.
Người đàn ông thong thả bước vào, trợ lý mỉm cười cảm ơn cô.
“Không có gì.” Cam Viện lập tức nở nụ cười tiêu chuẩn của nhân viên phục vụ: “Mấy vị muốn đến tầng mấy?”
“Tầng một, cám ơn.” Trợ lý mỉm cười.
Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (16)
Vươn tay nhấn tầng một giúp đối phương, cô xoay người, đối diện với cửa thang máy, cửa thang máy bóng loáng, phản chiếu rõ ràng bóng dáng của anh.
Cô khẽ nheo mắt, quan sát bóng dáng của người đàn ông.
Đột nhiên quyết định ở lại thêm vài ngày nữa là vì công việc hay vì lý do nào khác?
Hoàng Phủ Quyết liếc mắt nhìn sườn mặt của cô.
Cô mặc đồng phục của khách sạn, mái tóc đen được búi sau đầu, chiếc kính nhựa vành rộng màu đen che khuất mắt, không thoa phấn mà chỉ tô một chút son.
Không giống những người phụ nữ khác luôn cố ý ăn mặc trẻ trung, một bên cổ của cô trắng nõn mịn màng, tuổi không lớn lắm, nhưng đôi môi lại đỏ sẫm già chát.
Đồng phục trên người rộng thùng thình, che đi đường cong cơ thể, bắp chân lộ ra bên ngoài váy đồng phục, có thể nhìn ra là thường xuyên tập luyện, đường cong xinh đẹp không một chút mỡ thừa.
Rõ ràng là dáng người rất đẹp, nhưng lại cố tình che giấu?
Ánh mắt của Hoàng Phủ Quyết trở lại khuôn mặt của Cam Viện, từ một bên mắt kính có thể nhìn thấy đôi mắt của cô, lúc này cô hơi nheo mắt lại, nhìn cửa thang máy trước mặt anh, bộ dạng giống như một con cáo nhỏ xảo quyệt, bụng dạ đen tối.
Đôi mắt ấy ... khiến anh bất giác nhớ đến người nào đó.
"Chủ quản Cam làm việc ở đây lâu chưa?"
Cam Viện không ngờ rằng anh lại đột ngột đặt câu hỏi, cô ngạc nhiên mất hai giây rồi mới quay mặt lại, để lộ nụ cười chuyên nghiệp đặc trưng của mình.
"Gần hai năm rồi."
"Vậy ... trước đây cô làm việc ở đâu?"
Đang điều tra hộ khẩu sao?
Cô thầm bĩu môi, trên mỗi vẫn giữ nguyên nụ cười.
"Ở một khách sạn nhỏ không có tiếng tăm gì, chắc là ngài Hoàng Phủ chưa nghe nói đến."
Thang máy dừng lại, cửa thang máy mở ra, có một khách hàng kéo vali vào.
Hai người đồng thời lùi lại nhường vị trí, vệ sĩ bước lên trước bảo vệ Hoàng Phủ Quyết, tách anh ra khỏi những vị khách khác.
Thang máy vốn rộng rãi nhoáng cái trở nên chật chội, người đàn ông lùi vào bên trong, ngón tay buông thõng bên người vô tình chạm vào cô, tay hai người đều tê dại.
Cam Viện nhướng mày, co người rụt lùi vào góc, thu những ngón tay đang buông thõng bên người lại, hành động lộ rõ vẻ chán ghét.