⬅ Trước Tiếp ➡
Bộ dáng kia làm cảnh sát viên cũng đau lòng, "Hứa tiểu thư, trừ bỏ người này, sẽ không có người thân khác sao?" Khác, có thể nhớ kĩ một số điện thoại, còn có một người nữa, nhưng người kia.....Hứa Tiễu Tiễu lắc đầu, đưa điện thoại di động cho cảnh sát viên, "Không sao, không có bằng chứng qua 24 giờ, cũng sẽ tự động thả tôi ra, không phải sao?" Nói xong câu đó, cô liền cúi đầu, đi về trong phòng.
Cô ngồi ở trên giường, ôm đầu gối, vùi đầu vào, bả vai khẽ động Nhưng mà cô không phải khóc , cô là đang cười Đời người của cô, thật sự rất buồn cười.
Hơn hai mười năm, tất cả những người thân thực sự trong cuộc đời, đều rời khỏi cô.
Khi Hứa Mộc Thâm đi vào cục cảnh sát, nhìn đến bộ dáng kia.
Cô ấy đem bản thân cuộn mình ở trong góc, cả người co lại thành một khối nhỏ.
Giống như là cả thế giới, chỉ còn một người là cô.
Tim anh thắt lại, giống như vừa mới hít một ngụm khí lạnh vào người, ngay cả phổi cũng đều run rẩy một cái.
anh đứng một chỗ, trong lúc nhất thời, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Cảm xúc áy náy, như nước lũ tràn qua đê, nhấn chìm anh.
anh làm sao có thể mắng cô chứ Cô rõ ràng nói, để giải thích cho anh.....Nhưng mà anh lại không nghe, làm tổn thương cô ấy quá sau sắc.
Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm cô như vậy rất lâu, vẫn không nói gì, cảnh sát viên đi tới, liền nhịn không được mở miệng "Hứa tiểu thư, có người đến nộp tiền bảo lãnh cho cô." Có người đến nộp tiền bảo lãnh cho cô? Chẳng lẽ là ...viện trưởng? Hứa Tiễu Tiễu trước mắt sáng ngời, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng nhìn đến chỗ cửa, là một bóng người cao lớn sừng sững như núi.
Cô có cảm giác bản thân nhìn lầm rồi, chớp chớp đôi mắt, nhìn lại, người đứng ở đó quả thực là Hứa Mộc Thâm.
Ánh mắt cô sáng lên, sau đó lại chìm xuống u ám, rồi bỗng chốc cười chế giễu, mang theo một bộ dáng châm chọc.
Cô nhìn ánh mắt của Hứa Mộc Thâm, có chút lạnh như băng, mang theo xa cách "Vỗn dĩ là ông lớn a " Lời này vừa nói ra, cô liền nhìn về phía trước, không hề nhìn anh, giống như đang giận dỗi," Tôi không cần anh nộp tiền bảo lãnh cho tôi, dù sao tôi cũng rất dọa người, không phải sao? Ngài lớn yên tâm, tôi sẽ không nói cho người khác tôi cùng Hứa gia có quan hệ đâụ" Lời này, làm cho trán Hứa Mộc Thâm xẹt qua vài vạch đen.
Nhưng mà tốt xấu gì cô cũng đã nói chuyện với chính mình.
anh nhìn cô, hỏi "Cô có đi hay không?" "Tôi không đi " Hứa Tiễu Tiễu ngang bướng mở miệng, sau đó cả người liền lui về phía sau giường, hai tay đặt ở phía sau đầu, "Tôi đột nhiên cảm thấy ở nơi này rất tốt." Cảnh sát viên nhìn hai người, ho khan một tiếng, "Cái này, Hứa tiểu thư, cô vẫn là nên đi thôi." "Tôi không muốn." Cô vô cùng cố chấp.
Ánh mắt Hứa Mộc Thâm ngày càng trầm, "Mở cửa." Cảnh sát viên khó hiểu mở cửa phòng ra.
Hứa Mộc Thâm liền đẩy cửa ra, bước đi vào, đi tới trước mắt Hứa Tiễu Tiễụ
Hứa Tiễu Tiễu cảnh giác đứng lên, "Anh muốn làm gì? Nơi này là cục cảnh sát, nêu anh dám đánh người ở cục cảnh sát...A " Lời còn chưa nói xong, cô liền cảm thấy một trận xoay chuyển trời đất, đợi cho tinh thần phục hồi lại, đã bị Hứa Mộc Thâm ôm vào trong ngực.
Người đàn ông không nói hai lời, ôm cô đi nhanh ra ngoài
Lặng lẽ thay đổi
Trên thân người đàn ông mang theo hơi thở của cây cỏ, còn kèm theo mùi rượu nhàn nhạt, pha lẫn cùng một chỗ, thế nhưng hít vào lại vô cùng dễ chịụ
Nhưng mà ...Đây không phải là trọng điểm Trọng điểm là, cô sao lại bị ôm đi ra? Lúc Hứa Tiễu Tiễu phục hồi lại tinh thần, thì đã bị ôm ra bên ngoài cục cảnh sát.
Cô theo bản năng giãy dụa "Anh muốn làm gì? Buông Tôi nói, tôi không đi " Nhưng mà chút giãy dụa của cô, đối với sức lực của Hứa Mộc Thâm, dường như nhỏ bé không đáng kể.
Hứa Mộc Thâm cố chấp ôm cô, cảm giác được cô gái ngọ ngoạy vài cái, sau đó cũng dừng lại, anh liền đi nhanh đến chỗ chiếc xe.
Đang đi tới, đột nhiên cảm giác được trong lòng ngực có một vùng ướt sũng ấm áp, anh vội vàng cúi đầụ
Nhờ ánh trăng, có thể thấy được khuôn mặt nhỏ nanh tái nhợt của cô, trong đôi mắt những giọt lệ rơi đầy trên mặt, nước mắt dàn dụa, khiến cô có nhìn có vẻ bất lực.
Hứa Mộc Thâm lập tức luống cuống, anh đứng lại, "Cô..." Câu nói kế tiếp, lại không biết nên nói cái gì.
anh ở trong giới kinh doanh, luôn đánh đâu tanhg đó, không có gì cản nổi, nếu nói một sẽ không có hai.
Nhưng giờ phút này, khi cô khóc, lại làm anh không biết làm sao.
Hứa Tiễu Tiễu không muốn khóc, bởi vì khóc không bao giờ có thể giải quyết được vấn đề, ngược lại còn có dáng vẻ rất yếu đuối vô dụng.
Nhưng mà vào giờ phút này, cô thật sự nhịn không được.
Cô nức nở, nước mắt làm thế nào cũng không ngừng được.
Tất cả ủy khuất, cùng với tiếng khóc này, lập tức trút hết ra.
Cô giống như là một đứa nhỏ bị oan ức, "Oa" một tiếng, khóc lớn lên.
Gió đêm lất phất.
Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm cô.
Dường như đã không có âm thanh nào khác trên thế giới, không có người khác.
Chỉ có cô.
Thậm chí ngay cả khóc, cũng rất thoải mái, rất kiêu ngạo.
Hứa Mộc Thâm cảm thấy có điều gì đó ở tận đáy lòng, vào giờ phút này, có một thứ gì đó lặng lẽ thay đổi.
Nhưng mà cụ thể là cái gì, chính anh cũng không biết.
anh chỉ biết là, nếu có thể làm cho cô gái này cười, có thể để cô trở lại giống như trước kia, nếu vậy anh sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì.
Không biết qua bao lâu, cô hình như cũng đã khóc đến mệt mỏi.
Cô nức nở, dùng tay áo lau nước mắt.
Một hành động thô lỗ như vậy, nếu như là trước kia, anh chắc canh sẽ không muốn nhìn, nhưng bây giờ lại thấy có vài phần đau lòng.
anh vội vàng mở cửa xe, lấy khăn tay đưa cho cô.
Hứa Tiễu Tiễu không nhận lấy, nhưng mà thân thể có vài phần lảo đảo.
Hứa Mộc Thâm vội vàng đỡ cô, dùng giọng điệu thương lượng, ôn tồn nhỏ nhẹ hỏi " Chúng ta lên xe trước, được không?" Buổi tối không ăn cơm, khóc đến bây giờ, hơn nữa miệng vết thương cũng không tốt, hình như ra máu quá nhiều, đầu Hứa Tiễu Tiễu lúc này có chút choáng váng.
Nghe nói như thế, không có cự tuyệt, cũng không có đáp ứng, lại cảm giác được Hứa Mộc Thâm đỡ cô lên xe, cô cũng không có giãy dụa.
Đến khi ngồi ở ghế sau, cô liền lập tức lui người về phía sau, tuyên bố cùng anh bảo trì khoảng cách.
Hứa Mộc Thâm nhìn thấy, ánh mắt ngày một trầm.
Sau đó, anh thấy cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không muốn nói chuyện với anh.
Đúng lúc này, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên.
anh theo bản năng cầm máy lên nghe.
Sau đó mới ý thức được, bản thân đang cầm di động, hình như của Hứa Tiễu Tiễu làm rơi ở trong xe? Đang tự hỏi, chợt nghe trong điện thoại truyền truyền đến giọng nói của Lương Mộng Nhàn "Hứa Tiễu Tiễu, viện trưởng đã muốn ngủ Cô vẫn nên tìm người khác nộp tiền bảo lãnh cho mình đi, nói cho cô biết ....Viện trưởng từ nay về sau chính là mẹ của tôi, còn đối với cô, không có quan hệ gì nữa Cô hãy tránh xa chúng tôi một chút, có nghe không?"
Tình cảm của anh
Hứa Mộc Thâm nghe nói như thế, ánh mắt liền trầm xuống, trên người bỗng nổi lên một nỗi tức giận.
anh quay đầu nhìn về phía cô, chỉ có thể nhìn thấy phía sau lưng của cô.
anh đã nói, cô bị giam giữ trong nhiều giờ, tại sao lại không có ai đến nộp tiền bảo lãnh cho cô.
Hóa ra không phải cô không gọi điện thoại tìm người, mà là đã gọi điện thọi cho ai đó....anh cầm chặt di động, cằm kéo căng, trực tiếp hỏi "Cô là ai?" Người trong điện thoại hơi sững sờ, theo bản năng hỏi "Anh là ai?" Ngay sau đó, đột nhiên tỉnh ngộ, "Là cảnh sát phải không? Anh cảnh sát, nói cho anh biết, Hứa Tiễu Tiễu này trong lòng mưu mô, lớn lên từ nhỏ ở cô nhi viện, thích nhất đánh nhau, cho nên tôi thấy chuyện của người kia, nhất định là do cô ta đánh, các anh thích xử lý thế nào liền xử lý thế ấy, đừng cho cô ấy một chút khoan hồng, nếu không tôi sợ cô ấy không thay đổi được.
Hứa Mộc Thâm mắt càng lạnh hơn, "Tôi hỏi, cô là ai?" "Tôi, tôi là bạn bè cùng lớn lên trong cô nhi viện với cô ấy, tôi tên là Lương Mộng Nhàn, nếu các anh cần tôi cung cấp cái gì, tôi có thể phối hợp." Phối hợp, đến trừng phạt Hứa Tiễu Tiễu? Hứa Mộc Thâm rũ mắt, trực tiếp cúp điện thoại.
Sau đó anh quay đầu, lại phát hiện cô từ đầu đến cuối không có quay đầu lại, đầu cô tựa trên cửa sổ, thân thể ôm lại với nhau, hình như là ..
⬅ Trước Tiếp ➡