Chính là nói cô
Anh nheo đôi mắt lại, trong lòng nghĩ, có lẽ chính mình hiểu lầm cô thì sao?
Vì thế, anh không nói gì, đi theo sau Hứa Tiễu Tiễu, tiến vào câu lạc bộ.
Hứa Tiểu Tiểu quen cửa quen nẻo đi về phía trước, vào thang máy, thẳng đến tầng 8.
Thời điểm Hứa Mộc Thâm đi vào tầng 8, vừa vặn nhìn thấy phía trước, Hứa Tiễu Tiễu đứng trước cửa phòng 818, gõ vang cửa.
Cửa phòng bị mở ra, lộ ra gương mặt Kim tiên sinh kia.
Trong nháy mắt, sắc mặt Hứa Mộc Thâm dữ tợn, tựa như mây đen giăng đầy ập đến trước cơn bão.
Đôi mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm căn phòng, sau khi thấy Hứa Tiễu Tiễu quen thuộc đi vào, hơn nữa cẩn thận đóng cửa phòng lại, tức giận tựa như gió lốc bùng nổ.
Cô lại thật sự lừa anh
Cảm xúc tạo bạo lớn mạnh trong cơ thể, mãi đến cuối cùng, anh rốt cuộc không khống chế được cảm xúc của mình.
Trước kia nói chuyện với cô, luôn là biểu đạt hàm súc.
Bởi vì cảm thấy, đối mặt cô nói ra thân phận tiểu tam, sẽ làm cô cảm thấy xấu hổ.
Chỉ là hiện tại......
Hứa Mộc Thâm không chút nghĩ ngợi, đi nhanh về phía trước, trực tiếp một chân đá văng cửa phòng
nannan
Hứa Tiễu Tiễu đi theo Kim tiên sinh tiến vào phòng, đóng cửa phòng lại.
Sắc mặt Kim tiên sinh hơi sốt ruột, "Có phải các cô làm quá nhẹ không, Giai Giai không thất vọng với tôi, ngược lại còn trầm trọng hơn, phòng làm việc của các cô rốt cuộc có đặt vụ của tôi ở trong lòng không......"
Nói còn chưa dứt lời, Hứa Tiễu Tiễu cười ha hả mở miệng nói "Kim tiên sinh, ngài đừng có gấp, không phải tôi không để bụng, là thật sự xảy ra chút chuyện, ngài xem chân tôi này, ngã từ trên tầng xuống bị gãy, nhưng cho dù như vậy, nhận được điện thoại của ngài, tôi còn không phải không nói hai lời, liền chạy tới? Lại nói chuyện của ngài cần phải từ từ, ngài phải nói cẩn thận tình huống cụ thể cho tôi, tôi mới có phán đoán chính xác cho ngài ......"
Vừa nói, vừa nâng chân lên cho Kim tiên sinh xem.
Nhưng vừa thoáng động như vậy, lại lập tức đụng vào câu ghế bên cạnh
Mũi chân nháy mắt đau khiến cô nói không ra lời, hít hà một hơi, sau đó cả người dần ngồi xổm xuống.
Kim tiên sinh nhìn thấy bộ dáng của cô, theo bản năng vươn tay, đỡ cánh tay cô "Hứa tiểu thư, cô làm sao vậy? Không sao chứ?"
Đúng lúc này, cửa phòng bị một chân đá văng ra
"Rầm "
Hứa Tiễu Tiễu kinh ngạc cắn răng, quay đầu thấy Hứa Mộc Thâm đầy sát khí đi vào.
Hứa Tiễu Tiễu hơi sửng sốt, theo bản năng hô "Anh cả, sao anh tới......"
Nói còn chưa dứt lời, sau khi Hứa Mộc Thâm thấy dáng vẻ của hai người, nhíu mày, nhất thời tiến lên một bước, anh không nói hai lời, một tay túm cổ áo Kim tiên sinh, chợt đấm mạnh một cú vào mặt anh ta
Kim tiên sinh bị đánh cả người đều chóng váng, trước mắt đầy sao, gương mặt cũng sưng phồng lên.
Anh ta chỉ vào Hứa Mộc Thâm, gầm lên một tiếng "Anh, anh là ai, sao anh lại tùy tiện đánh người "
"Chính là đánh mày "
Hứa Mộc Thâm thấp giọng mắng một câu, lại lần nữa tiến lên, vung cánh tay, lại một đấm đánh lên người anh ta
Hứa Tiễu Tiễu đã phục hồi tinh thần lại, đột nhiên tiến lên, ôm chặt eo anh, hét lên với Kim tiên sinh "Chạy mau "
Kim tiên sinh hồi phục tinh thần lại, sợ tới mức quay đầu chạy.
Anh cả, anh hiểu lầm
Hứa Mộc Thâm tiến lên, mặt âm trầm, hiện vẻ không bỏ qua.
Hứa Tiễu Tiễu ôm chặt anh, hô "Anh cả, anh cả, anh làm gì? Anh có thể bình tĩnh một chút hay không "
Hứa Mộc Thâm đứng ở chỗ đó, hai tay cứng như sắt, đặt trên tay cô, hơi dùng lực, tay cô đã bị mạnh mẽ tách ra.
Hứa Mộc Thâm lấy lại tự do, lại lần nữa đi về phía Kim tiên sinh.
Lại để Hứa Mộc Thâm đánh khách hàng của mình nữa, chỉ sợ Kim tiên sinh sẽ không tha thứ khoan dung cho bọn họ
Nghĩ đến đây, Hứa Tiễu Tiễu lại muốn ôm chặt lấy anh lần nữa, nhưng lại bị anh dùng sức một cái, người đập mạnh vào bàn phía saụ
Eo cô đạp mạnh và góc vuông của bàn, nhất thời đau đớn xuyên tim, từ trên eo truyền khắp toàn thân.
"Úi Eo tôi...... chân tôi "
Hứa Tiễu Tiễu hít hà một hơi, thật sự là đau đến nỗi mồ hôi lạnh đều chảy xuống.
Cô đỡ eo, đứng thẳng người, lúc này mới phát hiện, Hứa Mộc Thâm vốn định lao ra túm Kim tiên sinh trở về, lại dừng lại bước chân.
Hứa Tiễu Tiễu chịu đựng đau đớn, lại lần nữa tiến lên, ôm chặt lấy anh, "Anh cả, anh cả, anh đừng xúc động, anh với anh ấy có gì thì từ từ nói......"
Lúc này đây, Hứa Mộc Thâm không đẩy cô ra.
Trên hành lang, Kim tiên sinh tiến vào thang máy, cửa thang máy khép lại.
Rốt cuộc Hứa Mộc Thâm không đuổi kịp.
Lúc này Hứa Tiễu Tiễu mới nhẹ nhàng thở ra, cánh tay ôm anh, rốt cuộc chậm rãi buông xuống.
Cô cau mày, nhìn chằm chằm phía sau lưng Hứa Mộc Thâm, "Anh cả, hôm nay anh làm sao vậy?"
Giọng điệu hơi lên cao.
Anh nhảy vào đánh khách hàng của mình một trận, không thể nào hiểu nổi?
Nhưng không nghĩ tới lời này rơi xuống, người đàn ông chậm rãi xoay người.
Trên gương mặt lạnh kẽo như băng không hề có chút tình cảm, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, tựa như đóng băng ba thước quanh cô.
Hứa Tiễu Tiễu cau mày, đang muốn nói cái gì, liền thấy Hứa Mộc Thâm chậm rãi mở miệng nói từng câu từng chữ "Hứa Tiễu Tiễu, cô lại gạt tôi "
Hứa Tiễu Tiễu sửng sốt, "Tôi, tôi lừa anh cái gì?"
Hứa Mộc Thâm cười lạnh, "Loại chuyện phẩm hạnh bại hoại, thật đúng là ăn sâu vào xương tủy, cô thích làm loại chuyện không thể ra ánh sáng này thế sao?"
Hứa Tiễu Tiễu càng mờ mịt, "Anh đang nói cái gì thế "
Hứa Mộc Thâm thấy cô tới lúc này rồi còn giả ngu giả ngơ, tức giận càng dâng lên.
Tựa hồ sắp phá tan trói buộc thân thể, khiến cả người mình nổ tung
Anh tiến lên một bước, nắm cổ áo của Hứa Tiễu Tiễu, dùng sức lôi kéo.
Hứa Tiễu Tiễu chỉ cảm thấy cổ nghẹt thở, không tự giác kiễng mũi chân, ngay sau đó, trước mặt bỗng tối lại, khuôn mặt lạnh kẽo của người đàn ông phóng đại, xuất hiện trước mặt cô.
Hô hấp của anh nóng rực, phả lên mặt cô, mang theo hương cỏ xanh của người đàn ông.
Đôi mắt sâu thẳm đang quay cuồng lửa giận ngập trời.