⬅ Trước Tiếp ➡
Lập tức không khí trong trại trẻ mồ côi liền an tĩnh lại.
Trong lúc nhất thời không có ai nói chuyện.
Tất cả những đứa trẻ ở xung quanh đều nhìn bọn họ chằm chằm, ngay cả thở cũng không dám.
Mà Hứa Tiễu Tiễu lại nhìn Hứa Mộc Thâm.
Anh ta vẫn luôn muốn đuổi mình ra khỏi nhà Hứa, bây giờ có sẵn nhược điểm này trong tay, chỉ sợ đêm nay cô ta phải đi ra khỏi nhà Hứa.
Trong lòng cười lạnh, cô ta cúi đầụ
Lương Mộng Nhàn đắc ý ngẩng đầu lên, nghĩ chắc chắn có thể đuổi Hứa Tiễu Tiễu ra ở ngoài bụi rậm, cô ta liền cảm thấy vui vẻ.
Đúng lúc này, bỗng nhiên nghe thấy Hứa Mộc Thâm nói “Cô là ai ?”
Đuổi Lương Mộng Nhàn đi
Lương Mộng Nhàn ”……” Cô ta nghẹn lại, theo bản năng mở miệng nói “Tôi, tôi là Lương Mộng Nhàn.” Hứa Mộc Thâm lại nhìn quản lý Trương.
Lập tức Quản lý Trương giải thích “Đây là một đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi của chúng ta chúng ta nhưng không có người nhận nuôi nên lớn lên trong trại trẻ mồ côi, bây giờ đang giúp đỡ trong trại trẻ mồ côi ” Hứa Mộc Thâm rũ mắt “Nói cách khác, không phải là nhân viên ?” Quản lý Trương ngạc nhiên “Ách, cái này, đúng vậy.” Nhân viên công tác trong trại trẻ mồ côi mỗi tháng cũng không có bao nhiêu tiền tuy nhiên lại phải làm việc ở đây cả ngày, tất nhiên Lương Mộng Nhàn cũng chướng mắt công việc này, cho nên vẫn không chính thức gia nhập mà lại đi làm bên ngoài.
Nhưng trại trẻ mồ côi là nhà của cô ta nên cô ta vẫn luôn ở nơi này, cô ta nói gì viện trưởng nghe nấy, cơ hồ làm cho Lương Mộng Nhàn một tay che trời ở trại trẻ mồ côi.
Hứa Mộc Thâm nghe thấy như vậy, giọng điệu châm biếm nói “Tôi vẫn luôn nghĩ ở trong cô nhi viện chỉ có một đám trẻ con.” Quản lý Trương có chút ngốc, trong lúc nhất thời không có hiểu lời của anh ta có nghĩa là gì.
Trợ lý Hứa Mộc Thâm lập tức bước lên một bước, phân tích ý nghĩa của câu này “Quản lý Trương, trại trẻ mồ côi, theo tên thì phải giúp đỡ những đứa trẻ bị vứt bỏ.
Mỗi năm Tập đoàn Đế Tôn của chúng ta cống hiến rất nhiều cho quỹ từ thiện như vậy cũng không phải vì nuôi người rảnh rỗi.
Trong trại trẻ mồ côi này tại sao có thể còn có một đứa trẻ đã mười tám tuổi rồi còn miễn phí ở nơi đây ?” Quản lý Trương mở to mắt, không biết nên nói gì.
Lương Mộng Nhàn chỉ cảm thấy trên mặt đau rát giống như bị đánh một cái tát.
Lời nói này giống như nói cô ta ở trong trại trẻ mồ côi là vì ăn nhờ ở đậu, ham ăn biếng làm.
Cô ta bước lên một bước, “Ngài Hứa, có lẽ ngài không biết, bởi vì tôi lớn lên ở chỗ này, có cảm tình sâu đậm với trại trẻ mồ côi cho nên mới làm việc miễn phí ở chỗ này, tôi chưa từng lấy một phân tiền nào trong quỹ từ thiện ” Lời nói hợp tình hợp lí.
Lập tức quản lý Trương cũng gật đầu “Đúng vậy.
Lương Mộng Nhàn vì trại trẻ mồ côi giải quyết nhiều việc nhưng là không có lấy một đồng tiền nào của trại trẻ mồ côi.” Vừa dứt lời thì Hứa Mộc Thâm liền lạnh lẽo nói “Quản lý Trương, chúng ta mở trại trẻ mồ côi không bắt buộc phải làm từ thiện, không cần người đền ơn.
Hay là nói quỹ từ thiện không chu cấp đủ kinh phí cho trại trẻ mồ côi, vì vậy họ thậm chí không thể thuê một nhân viên sao ?” Lập tức quản lý Trương chảy mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng hiểu ý của Hứa Mộc Thâm.
Ông ta xoa cái trán đầy mồ hôi, nói “Dạ, dạ, ngài Hứa, tôi đã hiểụ” Nói xong, anh ta trực tiếp nhìn về phía Lương Mộng Nhàn, “Mộng Nhàn, cô đã mười tám tuổi rồi, đã có năng lực làm việc kiếm sống, không thể tiếp tục ở lại trong trại trẻ mồ côi, cô nên dọn ra ngoài sống.” Lương Mộng Nhàn ngây ngốc.
Không phải đang nói chuyện của Hứa Tiễu Tiễu sao ? Tại sao đột nhiên lại đuổi mình ra ngoài ? Nếu bị đuổi ra thì cô ta ở chỗ nào ? Phải biết rằng bây giờ tiền thuê nhà ở thành phố S rất đắt, cô ta có một căn phòng nhỏ trong trại trẻ mồ côi hoàn toàn là do phó viện trưởng chu cấp Cô ta ngây ra nhìn Hứa Mộc Thâm, nuốt một ngụm nước miếng, lập tức mở miệng nói “Hứa, ngài Hứa, tôi không phải có ý này, tôi tự nguyện ở trong trại trẻ mồ côi, tôi……” Hứa Mộc Thâm trực tiếp đánh gãy lời của cô ta “Nếu cô tình nguyện ở lại đây làm việc, như vậy có thể ưu tiên suy xét cho cô.” Lương Mộng Nhàn im lặng.
Ở lại làm việc trong trại trẻ mồ côi đều là những người phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi, bọn họ rất thích hợp với nghề bảo mẫụ
Công việc của Lương Mộng Nhàn rất có tiền đồ, làm sao có thể từ bỏ công việc mà đến làm bảo mẫu cho bọn trẻ ?
đâm vào tim
Chắc chắn quản lý Trương sẽ không vì Lương Mộng Nhàn mà làm Hứa Mộc Thâm không vui, nghe được lời này lập tức gật đầu “Đúng vậy, chuyện này là do tôi sơ sót, vậy cho cô một ngày, ngày mai phải dọn ra ngoài.” Lương Mộng Nhàn nắm chặt tay, không thể nói nên lời.
Sắc mặt Hứa Mộc Thâm lại trầm xuống “Phòng trong trại trẻ mồ côi có rất nhiều sao ?” Lập tức quản lý Trương hiểu ra, ông ta vội vàng mở miệng nói “Hôm nay liền dọn đi Ngay bây giờ ” Sắc mặt Lương Mộng Nhàn trắng bệch, toàn thân phát run.
Hứa Mộc Thâm không ở để ý tới cô ta mà chỉ nhìn Hứa Tiễu Tiễu “Cô muốn nhận nuôi đứa trẻ này ?” Tình thế xoay chuyển quá nhanh, Hứa Tiễu Tiễu cơ bản là không có phản ứng kịp.
Sau khi nghe được lời này, cô ta có chút do dự.
Bây giờ cô đang ở nhà Hứa, nếu nhận nuôi Điềm Điềm thì nhất định phải đưa Điềm Điềm đến nhà Hứa gia.
Cô ta rối rắm một chút, ngập ngừng nhìn Hứa Mộc Thâm, “Ngài…… Có đồng ý không ?” Tầm mắt Hứa Mộc Thâm nhìn Đường Điềm Điềm.
Điềm Điềm nắm chặt ống tay áo của Hứa Tiễu Tiễu, đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm anh ta.
Ánh mắt nhút nhát sợ hãi kia làm Hứa Mộc Thâm nghĩ có phải Hứa Tiễu Tiễu còn nhỏ cũng là dáng vẻ này hay không ? Hai chữ không cần suy nghĩ gì cứ thế nói ra “Có thể.” nannan Quản lý Trương cơ bản không thể hiểu được mục đích đại Boss đến kiểm tra.
Ông ta dẫn Hứa Mộc Thâm đi dạo một vòng trong trại trẻ mồ côi, rồi mới đưa anh ta đi.
Giống như anh ta đến đây là để nhằm vào Lương Mộng Nhàn, làm cho ông ta nghĩ không ra Khi ông ta suy nghĩ ở đây thì bên kia, từ trong trại trẻ mồ côi, Hứa Tiễu Tiễu nắm tay Đường Điềm Điềm đi ra.
Lúc chuẩn bị lái xe rời đi thì nghe được một giọng nói truyền đến “Tiễu Tiễu Chờ một chút ” Hứa Tiễu Tiễu ngạc nhiên, quay đầu lại thì nhìn thấy viện trưởng vội vã từ trên xe taxi đi xuống, chạy tới chỗ cô ta.
Hôm nay cô ta có việc phải ra ngoài, nhìn dáng vẻ thì chắc là mới vừa gấp rút trở về.
Đứng lại thì thấy viện trưởng đi đến trước mặt cô ta.
Cô ấy vội vàng mở miệng nói “Tiễu Tiễu, hôm nay tôi đi bệnh viện gặp bạn, khi nhận được điện thoại của Mộng Nhàn thì mới biết được chuyện gì đã xảy ra nên lập tức gấp gáp trở về.” Hứa Tiễu Tiễu nhíu mày lại.
Viện trưởng liền nắm lấy tay cô ta, khẩn cầu nói “Tiễu Tiễu, thân phận của cô, ngoại trừ tôi ra thì chẳng có ai biết.
Tôi biết cô là con gái nhà họ Hứa, hôm nay ngài Hứa đến cũng là vì cô trút giận.” Nhà họ Hứa vứt bỏ cô ta, chắc chắn sẽ không nói cho quá nhiều người biết.
Chỉ có viện trưởng biết thân phận của cô ta.
Hứa Tiễu Tiễu nheo mắt lại “Cho nên ?” Viện trưởng lo lắng mở miệng “Tiễu Tiễu, từ nhỏ Mộng Nhàn cùng cô lớn lên, cô tha cho cô ấy lần này đi Cô hãy nói với ngài Hứa để cho cô ấy ở lại trại trẻ mồ côi đi.
Sau tất cả, cô ấy vẫn là một đứa bé, đuổi cô ấy đi, cô ấy sẽ sống như thế nào ?” Hứa Tiễu Tiễu nghe xong, tròng mắt chậm rãi mở rộng.
Cô ta vẫn luôn coi viện trưởng là trưởng bối, là người mẹ, nhưng bây giờ…… Cô ta cười lạnh “Tám tháng trước, lúc ngài đuổi tôi đi, vì sao không lo lắng cho tôi sẽ sống như thế nào ?” Viện trưởng lập tức ngây ngốc, theo bản năng phản bác “Mộng Nhàn và cô sao giống nhau được, từ nhỏ cô đã có ý đồ xấu, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện.
Cơ thể Mộng Nhàn cũng không tốt bằng cô, không thể bằng cô……” Càng nghe, trong lòng Hứa Tiễu Tiễu càng lạnh.
Cô ta vẫn luôn cho rằng, trong lòng viện trưởng, mình và Lương Mộng Nhàn có địa vị giống nhaụ
Nhưng bây giờ lại phát hiện, thì ra tất cả đều là do cô ta ảo tưởng.
Vài người không thấy rằng, chiếc Rolls Royce màu đen ngừng ở cách đó không xa kia còn chưa rời đi.
Hay là cô ấy thay đổi
“Tiễu Tiễu, cô hãy nói với ngài Hứa, nói anh ta cho phép Mộng Nhàn tiếp tục ở lại trại trẻ mồ côi đi.
Thu nhập mỗi tháng của cô ấy chỉ có ba ngàn, tiền thuê nhà hai ngàn, thật sự là quá đắt……” Hứa Tiễu Tiễu nghe được lời này, rũ mắt xuống “Một tháng ở tầng hầm chỉ có ba trăm.” “Làm sao có thể ở tầng hầm ?” Viện trưởng kinh hô “Nơi đó rất hỗn loạn ” “Đúng vậy, không chỉ hỗn loạn, hơn nữa nhân viên ở trong đó cũng rất phức tạp, buổi tối khi ngủ, phải chắc chắn cửa đã đóng kỹ mới dám nằm xuống, hơn nữa cũng không dám ngủ quá sâu, bên ngoài gió thổi cỏ lay lập tức sẽ tỉnh dậy.
Buổi tối khi đi vệ sinh giống như lao ra pháp trường.
Viện trưởng, cô có biết vì sao tôi lại biết chuyện này không ?” Viện trưởng hỏi “Vì sao ?” “Bởi vì tám tháng trước, sau khi cô đuổi tôi đi, nơi tôi ở chính là tầng hầm ngầm ” Viện trưởng lập tức kinh ngạc mở to mắt “Cô, tại sao cô không nói sớm hơn ? Nếu cô tìm tôi, chắc chắn tôi sẽ đưa tiền cho cô ……” Hứa Tiễu Tiễu ngước mắt lên, lời này ít nhiều làm cũng làm cho lòng cô ta ấm hơn.
Cả đời viện trưởng không có kết hôn, cũng không có con, cho nên từ nhỏ đến lớn liền đối xử với cô ta và Lương Mộng Nhàn như con của mình.
Đứa trẻ trong trại trẻ mồ coi, tiền từ thiện chỉ cấp cung cấp cho chín năm giáo dục.
Khi cô ta và Lương Mộng Nhàn cùng học đại học đểu do viện trưởng giúp đỡ.
Tiền lương mỗi tháng của viện trưởng cơ hồ đều ở trên người hai bọn họ.
Cô ta đã tự nói với mình vô số lần, sau khi lớn lên, nhất định phải hiếu thuận với cô.
Tám tháng trước, khi bọn họ đuổi cô ta đi, viện trưởng còn đưa một ngàn đồng tiền tiền riêng cho cô ta.
⬅ Trước Tiếp ➡