Hứa Mộc Thâm trực tiếp đánh gãy lời ông.
Bác sĩ tạm dừng một lúc, lập tức hiểu ý anh, “Vâng.”
Ông hít sâu một hơi, lúc này mới cầm lấy dụng cụ giải phẫu, cúi đầu nghiêm túc nhìn vào miệng vết thương.
Nếu tiên sinh coi trọng tiểu thư đến thế, thì chắn chắn sẽ không tha cho một tia sơ sẩy.
Chỉ là, tay mới vừa mới chạm vào miệng vết thương của Hứa Tiễu Tiễu, thân thể cô đột nhiên run rẩy lên như bị điện giật.
Đồng thời, một tay quơ múa giữa không trung, trong miệng kinh hô “Điềm Điềm ”
Hứa Mộc Thâm hoảng sợ, theo bản năng đi đến bên mép giường.
Mà tay quơ múa của Hứa Tiễu Tiễu, vừa vặn đụng phải tay anh, lập tức nắm chặt, cả người cũng an tĩnh lại trong nháy mắt.
Hứa Mộc Thâm …
Tay cô, mềm mại không xương.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến, đây là tay của một tiểu tam, anh lại sinh lòng chán ghét, cưỡng chế rút tay mình ra.
Anh dùng sức, Hứa Tiễu Tiễu mới vừa an tĩnh lại đã tức khắc hoảng loạn lên, nàng nắm thật chặt không chịu buông, “Điềm Điềm, Điềm Điềm, em đừng bỏ rơi chị ”
Hứa Mộc Thâm nhăn mày lại.
Bác sĩ mở miệng “Tiên sinh, ngài đừng nhúc nhích. Bây giờ cô ấy giãy dụa kịch liệt, cơ bắp trên đùi đều căng chặt lên, căn bản không khâu lại được, phiền ngài vất vả chút, kiên trì vài phút ”
Hứa Mộc Thâm …
Trong lòng là một trăm không muốn, nhưng tưởng tượng đến nguyên nhân cô bị thương, được.
Anh đứng bất động ở đó, Hứa Tiễu Tiễu quả nhiên lại an tĩnh lại.
Chờ khi khâu lại xong, tiêm thuốc gây mê cho cô, Hứa Mộc Thâm lập tức ném tay cô ra, vọt vào buồng vệ sinh, sau khi rửa sạch sẽ mới đi ra.
Anh nhìn chằm chằm bác sĩ gia đình, “Ông kiểm tra cho nó.”
Sau đó liền ra khỏi phòng.
Khi đi tới cửa, không biết vì điều gì, trong đầu hiện lên tình huống của cô ở cô nhi viện.
Ngừng bước, anh quay đầu lại, lại dặn dò một câu “Có tình huống gì thì hồi báo cho tôi ngay.”
“Vâng.”
Hứa Mộc Thâm đi vào thư phòng, mở máy tính lên, bắt đầu công tác.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy bác sĩ gia đình đi vào, “Tiên sinh, tiểu thư bắt đầu sốt nhẹ, hẳn là do miệng vết thương bị cảm nhiễm, hơn nữa lại mắc mưa, tôi đã giúp cô ấy truyền nước.”
Tầm mắt Hứa Mộc Thâm dời khỏi máy tính, “Tôi biết rồi.”
Bác sĩ gia đình đi ra ngoài.
Một giờ sau, rốt cuộc chuyện trong công ty cũng xong.
Anh đứng lên, vốn dĩ định vào phòng ngủ của mình nghỉ ngơi.
Nhưng khi đi ngang qua phòng dành cho khách của Hứa Tiễu Tiễu, thì ngừng bước.
Anh ma xui quỷ khiến đẩy cửa phòng, đi vào.
Bác sĩ gia đình đã ngủ ở ngoài sô pha rồi.
Hứa Mộc Thâm không đánh thức ông, đi tới mép giường, mượn ánh đèn lờ mờ ở đầu giường, nhìn về phía cô gái.
Trong lúc cô ngủ mơ, cũng có chút không yên ổn.
Mà đúng lúc này, di động của cô gái bỗng nhiên reo lên.
Hứa Mộc Thâm cúi đầu, liền nhìn thấy trên màn hình di động nằm trên tủ đầu giường, lập loè một cái tên Kim chủ.
Anh mềm lòng.
Khi Hứa Mộc Thâm nhìn thấy hai chữ "Kim chủ", trong con ngươi anh bỗng dưng dần hiện ra một tia tàn khốc.
Anh nheo đôi mắt lạnh lẽo lại, cảm thấy việc mình tới nơi này gặp cô quả thực quá nực cười
Dù cho ngày hôm nay xác thực đã oan uổng cô, những việc cô làm tiểu tam của người khác là chuyện ván đã đóng thuyền.
Nghĩ tới đây, anh hừ lạnh một tiếng, xoay người muốn đi.
Nhưng anh vừa mới chuyển người thì cổ tay anh chợt bị kéo lại một cái.
Hứa Mộc Thâm quay đầu lại thì đã nhìn thấy cô gái bất an nhíu mày, có lẽ là bị chuông điện thoại làm ồn đến, hai bàn tay cô thì đang nắm chặt lấy tay anh.
Hừ lạnh một tiếng, anh đang muốn rút tay của mình đi, nhưng lại chợt nghe thấy cô oan ức mở miệng "Mẹ, ba, có phải con có chỗ nào không ngoan, thế nên hai người mới không cần con sao?"
Lời của cô ở trong đêm yên tĩnh này, nhẹ nhàng như một sợi lông vũ, khẽ khàng xẹt qua.
Khiến động tác của Hứa Mộc Thâm khựng lại, trái tim anh cũng tự dưng co rụt lại.
Trong đầu anh đột nhiên dần hiện ra, trong cơn mưa lớn vào hôm qua, cô bé trên tầng cao nhất của cô nhi viện đã bất lực, thần sắc mê man.
Lúc đó thì cô bé cũng hỏi về vấn đề này.
Đây cũng có thể là vấn đề mà mỗi một cô nhi đều sẽ hỏi.
Nhưng xưa nay anh cũng chưa hề nghĩ tới, cô gái nhí nha nhí nhảnh, không chịu thiệt trước mặt đây, cũng đã từng là một đứa trẻ mờ mịt như thế.
"Mẹ, ba ..."
Cô đột nhiên nhỏ giọng nghẹn ngào, tiếng khóc kia làm Hứa Mộc Thâm hơi sửng sốt.
Anh lại nghe cô tiếp tục mở miệng nói "Có phải con đã làm sai điều gì? Hai người đừng chán ghét con, nếu không thích con, con có thể sửa..."
Cô gái vô ý thức nức nở, như là một con mèo nhỏ tủi thân.
Mái tóc đen nhánh rối tung ở trên gối, làm nổi bật khuôn mặt to bằng lòng bàn tay, khéo léo khiến người ta phải thương tiếc.
Cô nắm chặt lấy tay anh, dường như sợ anh đi mất.
Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm cô, sâu trong con ngươi anh cuộn lên tâm tình phức tạp.
Cũng phải.
Cô lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, cái gì cũng không biết, hoặc cũng căn bản không cảm thấy việc mình làm tiểu tam của người khác là chuyện không đúng.
Cũng như cô nói với bà nội, "... Không có ai dạy con..."
Vậy tại sao anh không thử một chút, cho cô thêm một cơ hội, cố gắng dạy cô làm người?
Đang suy xét thì thấy cô khóc càng lớn, nỉ non tự nói "Ba, mẹ, đừng rời bỏ con..."
Tâm trạng cô hơi kích động, xem chừng cô muốn vươn người ra.
Nếu như đụng tới vết thương ngay chân...