Tiếp ➡
Anh ta là ai vậy?
Phòng tổng thống trong khách sạn, một màu tối đen yên tĩnh.
Trong không khí tràn ngập mùi hương của một trận tình cảm mãnh liệt đã qua, ái muội mà kiều diễm.
Hứa Tiễu Tiễu bối rối xuống giường, kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông trên giường.
Trong bóng đêm không thấy rõ ngũ quan của anh, lại có thể cảm nhận được mặc dù anh đang ngủ cũng tỏa ra khí chất bức người.
Hứa Tiễu Tiễu kinh ngạc trừng to mắt, ra sức che miệng, mới không thét chói tai ra tiếng.
Anh ta, là, người nào
Vì sao bọn họ lại ở chỗ này
Cô nhớ rõ, cô được mời tham gia một bữa tiệc ra mắt, chỉ uống vào một chén rượu, ý thức liền mơ hồ.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, cô nhớ mang máng mùi hormone trên cơ thể người đàn ông, còn nhớ rõ anh bá đạo tiến công, mạnh mẽ đoạt lấy...
Những hình ảnh cấm trẻ con này làm sắc mặt Hứa Tiễu Tiễu trắng nhợt.
Cô theo bản năng mò mẫm mặc xong quần áo trong bóng đêm, lảo đảo đi ra cửa phòng.
Sảnh lớn của khách sạn, bữa tiệc ra mắt được tổ chức hừng hực khí thế.
Cô sửa sang lễ phục, đeo mặt nạ lông chim đang cầm trên tay, vội vàng xuyên qua đám người, đi thẳng đến cửa lớn.
Hiện tại cô chỉ muốn tránh xa nơi này
Sau khi cô rời bữa tiệc, hai thân hình chậm rãi bước ra từ góc khuất ngoài cửa.
Trong đó một người đeo mặt nạ lông chim giống hệt, lễ phục dạ hội giống hệt, ngay cả kẹp tóc kim cương đeo trên đầu cũng không khác gì Hứa Tiễu Tiễu
Đứng sau lưng cô ta là quản gia "Cô chủ, cô ta đi rồi, cô nên lên sân khấụ"
Cô gái nghe nói như thế, nhìn chằm chằm phương hướng Hứa Tiễu Tiễu rời đi, chậm rãi cong môi, chợt đi vào buổi tiệc...
Hứa Tiễu Tiễu bối rối chạy trốn trên ngã tư đường, mãi đến khi chạy tới nơi có khoảng cách đủ xa với bữa tiệc , lúc này bước chân mới chậm dần.
Cô phiền muộn vò tóc mình.
Toàn bộ đêm nay giống như là một giấc mộng.
Đúng, đây là một giấc mộng.
Tỉnh mộng, cái gì cũng không xảy ra.
Ngay cả dấu vết trên người, coi như là bị chó cắn một miếng
Dù sao người đàn ông kia vừa nhìn đã biết là không giàu thì sang, mà cô chẳng qua chỉ là vì lí do công việc, một cô gái nghèo đi lạc vào bữa tiệc.
Bọn họ hoàn toàn là người của hai thế giới, sẽ không còn có cơ hội gặp mặt.
Thầm nhủ chính mình ở trong lòng như vậy, Hứa Tiễu Tiễu miễn cưỡng ổn định tinh thần.
Cô không yên lòng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy màn hình TV LCD treo phía trước đường lớn đang thông báo tin mới nhất
"... Hứa Mộc Thâm, người thừa kế tập đoàn Đế Tôn, cho tới nay thần bí khó lường, mà anh vừa mới nhậm chức đã kí hợp đồng lớn nhất thành phố S, làm kinh động tất cả giới thương nhân
Đêm nay chân mệnh thiên tử của anh rốt cục cũng xuất hiện Có phóng viên chụp được anh ở bữa tiệc ra mắt nào đó đính ước với một cô gái nhà giàu , nên chúng ta sẽ rất nhanh có thể nghe thấy tin tức bọn họ đính hôn..."
Cùng với bản tin này, một tấm ảnh chụp chỉ có mặt được phóng lên màn hình.
Gương mặt góc cạnh rõ ràng, cánh môi băng lãnh lạnh bạc, còn có ánh mắt chuyên chú nhìn về phía trước, thâm thúy đến nỗi làm cho tim người ta đập nhanh, tấm ảnh chụp này xuất hiện, nhất thời một loạt hơi thở cao quý liền tỏa ra bốn phía quanh màn hình.
Hứa Tiễu Tiễu chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Có những người, sinh ra đã được là cậu ấm cô chiêụ
Mà cô, chỉ là con kiến bình thường nhất trong chúng sinh.
Chúng tôi không có bệnh
Tám tháng saụ
Bãi đỗ xe Câu Lạc Bộ tư nhân Mị Hoặc.
"Đừng chạy, bắt lấy cô ta "
Cùng với tiếng kêu, tiếng bước chân phía sau dần dần tới gần.
Hứa Tiễu Tiễu vừa ôm bụng bầu của mình, vừa linh hoạt thần tốc chạy lên phía trước.
Đôi mắt đen như mực dạo qua một vòng, cuối cùng ngừng ở một chiếc trên xe phía trước.
Chủ nhân của xe vừa mới lên xe, lái xe đang cung kính mà chuẩn bị đóng cửa.
Mắt Hứa Tiễu Tiễu sáng lên, "Vù" tiến lên, nhanh nhẹn chui vào, đặt mông ngồi ở trên ghế sau, "Nguy hiểm , nhanh lên, lái xe Nhanh..."
Đang nói lại nhìn vào người đàn ông trên xe, hơi ngừng lại.
Anh mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, có một loại tôn quý giống như vua, quanh thân bao phủ một tầng hơi thở bá đạo, người nào muốn sống chớ lại gần.
Ngữ khí của Hứa Tiễu Tiệc không tự giác trở nên khách khí "Tiên sinh, tôi cũng sắp sinh, có thể phiền ngài đưa tôi đến bệnh viện hay không?"
Người đàn ông khẽ nâng mắt phượng, trong veo mà lạnh lùng nheo mắt nhìn cô, đôi môi mỏng lạnh lùng phun ra hai chữ "Không thể."
Cái gì?
Người bình thường nghe nói như thế, không phải nên lập tức lái xe sợ cô gặp chuyện không may hay sao?
Người này sao lại không có lòng thương người như vậy
Cô nhíu mày, lo lắng quay đầu nhìn về phía bên ngoài, vừa vặn nhìn thấy ba bốn bảo vệ áo đen xông tới, nhìn thấy họ đứng bên ngoài chỗ cửa với người lái xe, soi mói nhìn vào trong xe.
Không xong rồi
Hứa Tiễu Tiễu không suy nghĩ gì, xoay người lao thẳng lên trên thân người đàn ông
Cô mới vừa có hành động, người đàn ông đã nhận ra, hai bàn tay to nhẹ nhàng bâng quơ bắt lấy cổ tay cô, ánh mắt nhìn chằm chằm cô đột nhiên trở nên sắc bén.
Nhưng một giây sau, liền cảm giác trước mắt tối sầm lại, chợt một đôi môi mềm mại ấm áp dán lên môi anh
Thân hình người đàn ông cứng đờ, theo bản năng muốn đẩy cô ra.
Cô gái đã nhận ra, vừa dùng lực ép lên người anh, vừa há miệng ra, cắn bờ môi của anh một cái
Phản ứng kịch liệt của hai người rơi vào trong mắt vài người kia.
Lái xe trợn mắt há hốc mồm
Trời ạ Tiên sinh chưa bao giờ gần nữ sắc bị người ta cưỡng hôn
Cô gái này quả là ăn tim hùm mật gấu rồi
Mà mấy người bảo vệ còn lại không còn nghi ngờ, đuổi theo một phương hướng khác.
Tiếp ➡