⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy bộ dạng gấp sắp khóc của cô ta, Tư Không Trạch cũng vội vã an ủi vỗ nhẹ lưng cô ta “Huyên Huyên đừng gấp, chị em sẽ không có chuyện gì đâu, bây giờ anh Trạch sẽ phái người ra ngoài tìm.”
Hừ, mặc kệ là ai đưa đi, anh ta nhất định sẽ đem người giành lại.
Anh ta không muốn người con gái mà mình yêu thương nửa đời sau vẫn phải thận trọng không thôi, không ngừng chiến đấu để sống tiếp.
Anh ta muốn khiến Huyên Huyên của mình giống như những cô gái khác, có thể hồn nhiên vui vẻ, chạy nhảy. Không cần lo lắng ăn phải những thứ không nên ăn mà phát bệnh, không cần lo lắng tầm tình quá kích động, hoặc là động tác quá mạnh sẽ khiến tim ngừng đập.
Diệp Cẩn Huyện sụt sịt mũi, đôi mắt ngấn lệ sà vào lòng anh ta, nói bằng chất giọng nghẹn ngào “Anh Trạch, anh nhất định phải mau chóng tìm thấy chị, hiện tại chị ấy đang rất nguy hiểm?
Ở góc khuất không ai chú ý tới, đôi mắt hạnh trở nên âm ụ
Trong mắt lại tỏa ra một tầng âm lạnh ác độc.
Diệp Tiểu Hân, tim cô là của tôi, là của Diệp Cẩn Huyên tôi
Ai cũng đừng hòng giành với tôi
Ai cũng đừng hòng phá hoại cuộc sống tươi đẹp của tôi
Ai cũng đừng hòng giành anh Trạch với tôi
Diệp Kính Lương chuyển một ánh mắt cho Tư Không Trạch, sau khi dặn dò anh ta an ủi con gái cẩn thận, liền mang người đi đến phòng giám sát.
Toàn bộ hy vọng của Diệp Cẩn Huyên đều đặt lên người đột nhiên không thấy đâu nữa, vì thế mà việc phẫu thuật cấy ghép tim của cô ta không thể thuận lợi tiến hành, nên làm sao cô ta có thể nhẫn nhịn được?
Khi ba cô ta đêbs phòng giám sát, cô ta lập tức kéo theo Tư Không Trạch vô cùng cố chấp mà đi theo saụ
Mười phút sau, khi bọn họ ở trung tâm giám sát bệnh viện lấy đoạn phim từ phòng bệnh VIP rồi ra ngoài hành lang, lập tức toàn bộ đều ngẩn người.
“Đây là...... chị?”
Nhìn trên màn hình, thân ảnh mặc đồ ở nhà bằng bông màu trắng kia, đang từ trong phòng bệnh VIP ngó đầu ra, con ngươi của cô gái trẻ đảo qua đảo lại, biểu tình của Diệp Cẩn Huyên giống như nhìn thấy quỷ.
Thất thanh kêu lên “Chị làm sao có thể tỉnh lại được?”
Cô ta rõ ràng đã đem thuốc tiêm vào mạch máu của cô, cô làm sao có thể vẫn tỉnh lại chứ?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Lẽ nào cô căn bản không bị hôn mê?
Vậy những lời bản thân nói kia, cô chắc không phải đều nghe thấy chứ?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Diệp Cẩn Huyên đột nhiên trở nên trắng bệch, đến cơ thể cũng run lên, móng tay bất giác đâm vào cánh tay Tư Không Trạch.
Anh ta không chú ý tới sự hoảng hốt và sợ hãi trong đáy mắt cô ta, chỉ cho rằng cô ta là do quá kinh ngạc, nên mới kích động như vậy.
Tư Không Trạch mặc kệ cánh tay đang truyền đến bao đau đớn, vội vàng cẩn thận giữ chặt đôi vai gầy yếu của cô ta, nhẹ nhàng an ủi “Huyên Huyên, đứng quá kích động, cẩn thận tim.”
Nghe thấy giọng của anh ta, trong lòng Diệp Cẩn Huyên giật nảy, lập tức từ trong sợ hãi tỉnh táo lại.
Khóe miệng cứng nhắc cố nở ra một nụ cười, giả bộ thở ra một hơi, lấy tay vỗ vỗ trước ngực "Là do em quá vui thôi.”
“Lúc trước bác sĩ nói, nếu như trong vòng 8 tiếng mà chị ấy vẫn không tỉnh lại, thì có khả năng mãi mãi cũng không tỉnh lại được nữa. Nhưng mà hiện tại chị ấy tỉnh rồi, có nghĩa không có chuyện gì, thật tốt ”
Diệp Cẩn Huyên nghiến răng, nói trái với lương tâm, trong thấp thỏm không yên, sợ hãi không thôi.
Diệp Kính Lương liếc nhìn màn hình, thân ảnh ngang nhiên đi vào trong thang máy kia, đáy mắt nhanh chóng xẹt qua một tia âm hiểm. Bàn tay bên hông bất giác siết chặt lại, ngón tay trắng bệch, giống như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
⬅ Trước Tiếp ➡