Anh cúi đầu liếc nhìn, chỗ đó bây giờ đã có giơ cao một cách bất ngờ. Chỗ mà đã không có phản ứng gì trong mười mấy năm qua, bây giờ lại như đang ngẩng cao đầu để ca hát.
“Hừ, phí bịt miệng ư?”
“Sau này không gặp lại?”
Người phụ nữ kia, tôi sẽ cho cô biết, cái gì gọi là “yếu sinh lý”, cái gì gọi là “yếu đuối”. Người anh em của anh tuy chưa thực sự sử dụng qua, nhưng với nam giới thì vốn của nó đã được xem như đủ hùng hậu rồi.
Anh đột nhiên muốn xuống xe, muốn đích thân bắt người phụ nữ giả vờ điềm tĩnh và hung dữ như một con thú đó về, để cô có thể mở to mắt ra xem cái gì mới là “yếu sinh lý”. Nếu như những người như anh mà còn gọi là yếu sinh lý thì những người đàn ông khác sẽ gọi là gì?
Ở ghế lái phía trước, Tô Mộc không cam lòng trừng mắt nhìn về hướng Vân Hân biến mất, sau đó vội vàng nhìn về hướng cậu chủ đang ngồi ghế saụ Cậu nói với trái tim như muốn rớt ra ngoài “Cậu chủ, cậu… cậu không sao chứ?”
Khi Tư Không Tước mặt hằm hằm chưa kịp mở miệng, Tô Mộc đã lập tức lấy điện thoại ra, vội vã gọi điện cho Giang Tĩnh Vũ “Cậu chủ, cậu chịu đựng một chút, tôi sẽ thông báo cho bác sĩ Giang ngay lập tức....”
Ở ghế sau, Tư Không Tước trầm mặc không nói chuyện, dường như đã nghĩ được gì đó, đột nhiên anh cúi đầu xuống nhìn mu bàn tay trắng nõn của mình, một sự choáng váng lướt qua mắt anh.
Một lúc sau, anh mới đem thần sắc trong mắt thu lại, ngước mắt lên liếc thẳng về phía Tô Mộc đang liên hệ với Giang Tĩnh Vũ.
Anh hơi nghiến răng, nói "Tìm người.”
Trước nay chưa từng có ai trêu chọc anh xong lại có thể bình an mà rút lui cả.
Tô Mộc tắt điện thoại, nổi giận bừng bừng cung kính gật đầu “Vâng, tôi nhất định sẽ tìm ra người phụ nữ đáng chết đó.”
Nhưng khi nghĩ đến tất cả chuyện này đều là bởi vì bản thân nhất thời mềm lòng nên mới xảy ra, cậu lại cúi thấp đầu, vẻ mặt áy náy “Cậu chủ, xin lỗi, đều do tôi nhiều chuyện nên mới...”
Nếu như không phải cậu, thì người phụ nữ nữ đáng chết kia căn bản sẽ không có cơ hội lại gần cậu chủ.
Càng không có cơ hội cầm lấy kéo kề lên cổ cậu chủ uy hiếp như vậy, đã thế còn không biết xấu hổ mà ở trên người cậu chủ sờ mó lung tung.
Trong đầu Tô Mộc đột nhiên nhớ lại lời nói lúc người phụ nữ kia rời khỏi, ánh mắt bất giác nhìn xuống thân dưới cậu chủ nhà mình.
Từ sau khi chuyện kia xảy ra, cậu chỉ biết, cậu chủ bị dị ứng mỗi khi tiếp xúc với phụ nữ. Một khi mà bị phụ nữ chạm vào da, sẽ khiến toàn thân nổi mẩn đỏ, thậm chí còn cảm thấy buồn nôn.
Nhưng cậu chủ không cương lên được.... Chuyện này cậu thật sự không biết.
Lúc này người đàn ông ngồi ở ghế sau, đôi chân thon dài khỏe khoắn bọc bên trong chiếc quần âu màu đen được đặt may riêng. Chân phải gác lên chân trái một cách tự nhiên, anh khẽ cong thắt lưng, mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau, đặt phía trên thắt lưng, cuối cùng cái gì cũng không thấy nữa.
Liếc nhìn thấy động tác của cậu, thân thể Tư Không Tước cứng lại, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng “Cho người tới hủy camera trước cổng bệnh viện, sau đó quay về chịu phạt.”
“Rõ ” Cảm giác được nhiệt độ trong xe ngày càng giảm mạnh, Tô Mộc lập tức tỉnh táo lại, trong con ngươi lóe lên sự ảo não.
Là một người đàn ông, còn là một người mạnh mẽ giống như cậu chủ thế này, việc không cương lên được… loại chuyện này với anh mà nói, đả kích vốn dĩ đã rất lớn rồi, làm sao cậu có thể sát muối lên chứ?
Con ngươi lạnh lùng liếc cậu một cái, đáy mắt Tư Không Tước lướt qua một tia bực dọc, sắc mặt càng khó nhìn hơn, lành lạnh nói ra hai chữ “Quay về ”
Tô Mộc theo bản năng khẽ run lên một cái, lập tức khởi động xe.