Cái này ...?” Yêu cầu của cô khiến Tô Mộc rất xấu hổ.
Chiếc xe không phải của cậu ấy, quan trọng nhất là lúc này thiếu gia vẫn đang ngồi trên xe, làm sao có thể để người lạ lên xe?
Cho dù cô gái trước mặt cũng không có vẻ gì là uy hiếp, ai biết sẽ bị Nhị thiếu gia hay ai phái tới?
Nghĩ đến đây, Tô Mộc liền tàn nhẫn mà hất tay cô ra “Chân của cô đang chảy máu, sao cô không đi khám trước. ”
Tuy rằng xe của bọn họ làm cô trầy xước, nhưng trách nhiệm không phải bọn họ đuổi cô đi.Họ muốn cô vào viện điều trị nhưng là cô ấy không muốn, cậu đã nỗ lực hết sức rồi.
“Không, không, thật sự không cần, vết thương nhỏ này không chết được, nếu tôi không đi sẽ có người chết, làm ơn hãy đưa tôi đi một đoạn.”Cô dùng sức nắm lấy cánh tay của người đàn ông. Ngay cả các khớp cũng trắng bệch, Vân Hân lại lo lắng cầu xin.
Tô Mộc chỉ cảm thấy cánh tay đau nhói, cúi đầu nhìn xuống, thì ra là móng tay màu hồng của cô gái đã cắm vào cánh tay cậu, tay còn đang run rẩy.
Tô Mộc ngẩng đầu nhìn cô gái đang sắp phát khóc ở trước mặt, cậu chần chờ một lát, bất đắc dĩ nói “Được rồi, để tôi đi hỏi ý kiến cậu chủ nhà tôi đã.”
Nếu cậu chủ chịu cho cô lên xe thì xem như cô may mắn.
Đáng tiếc, theo như hiểu biết của cậu với cậu chủ, nếu cô gái này được lên xe thì mặt trời mọc từ hướng Tây rồi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Vân Hân giống như ngồi trên biển lửa, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cô hoảng loạn quay đầu nhìn về phía bệnh viện, nhìn đại sảnh người tới người đi, tựa như nhìn vào một cái động lớn tối đen.
Nỗi sợ hãi đang không ngừng dâng lên từng chút một trong lòng cô, lan tràn ra, nhanh chóng bao phủ cả người cô.
"Thình thịch, thình thịch"
Tiếng tim đập như trống dồn, tựa như đánh tan không khí, đâm thẳng vào màng tai của cô vậy.
Dưỡng khí xung quanh như bị rút cạn trong chớp mắt, cô như một con cá mắc cạn, sắp sửa không thể thở nổi nữa.
Cô liếc mắt nhìn chiếc xe sẫm màu phía trước, cô cắn răng mang giày, đứng lên.
Nhấc chân, nghiêng ngả lảo đảo dùng tốc độ nhanh nhất đi đến gần Tô Mộc.
Sau lớp kính xe, Tô Mộc đang khom lưng thì thầm hỏi ý kiến người bên trong “Cậu chủ, cô gái kia bị thương, nhưng cô ta không ...”
Đáng tiếc, không chờ cậu nói xong thì đột nhiên, thân người bị một lực không nhỏ đẩy sang một bên.
Theo sau đó cậu ta chỉ nghe thấy một giọng nữ vang lên, tiếp đó là tiếng mở cửa xe.
“Dong dài, có phải đàn ông không thế? Tôi bị thương cũng không cần các người chịu trách nhiệm gì, chỉ cần đưa tôi đi một đoạn là được rồi, có gì phải suy nghĩ đâu?”
Vân Hân đẩy người ra xong thì quyết đoán dùng cả tay lẫn chân, không thèm nhìn ngó mà bò thẳng vào ghế sau xe.
Chờ đến khi cô cảm nhận được một hơi thở lạnh như băng ập vào trước mặt thì đã muộn rồi.
Nguy hiểm
Trong đầu cô vội vàng hiện lên hai chữ, Vân Hân bỗng ngẩng đầu lên.
Rơi vào một đôi mắt lạnh băng, sâu thẳm, tối đen không thấy đáy.
Đôi mắt ấy giống như tuyết trời đông, lạnh như băng, tựa như có thể xuyên qua tất cả mọi thứ, tựa như hố đen vũ trụ, làm cho người ta chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy sợ hãi.
Cộng với một vết sẹo mờ bên má phải, chỉ cần nhìn một cái là Vân Hân có thể kết luận, đây là một người đàn ông không dễ động vào.
Ánh mắt dời đi theo bản năng, dừng ở phía dưới.
Một đôi môi mỏng mím chặt đập vào mắt, lúc này dường như đang rất bất mãn, mím thành một đường thẳng để lộ vẻ lạnh nhạt cao cao tại thượng.
Vân Hân càng buồn bực hơn.
"Gặp ma thật rồi "
Hôm nay xui gần chết, vậy mà lại có thể tuỳ tiện gặp được một nhân vật nguy hiểm thế này.