Đồng thời, chiếc kéo bạc vẫn luôn giấu trong lòng bàn tay trái dùng một tốc độ sét đánh không kịp bưng tai kề lên cổ của người đàn ông kia.
Bởi vì trong xe nhỏ hẹp, người nọ cũng không ngờ được cô sẽ đột ngột tập kích, không kịp né tránh. Ngay lúc Vân Hân nhào đến, anh quyết đoán, cũng là theo thói quen nhấc một chân đá tới.
Đáng tiếc là tốc độ của Vân Hân quá nhanh, anh mới vừa vươn chân ra thì bộ vị quan trọng nào đó của đàn ông đã bị người ta "khống chế" mất rồi.
Thì ra bởi vì vừa rồi Vân Hân không để ý lắm, nhào tới quá nhanh cho nên bây giờ cả người đều dựa nghiêng vào người anh.
Mà chết người là tay phải của cô không biết sao lại xui xẻo mà ấn vào một chỗ không nên ấn nhất.
Nhưng vì chống đỡ trọng lượng cơ thể, cho nên cô còn dùng rất nhiều lực nữa.
Mà cô còn hồn nhiên không nhận ra, quay đầu nhìn về phía Tô Mộc, lạnh giọng uy hiếp.
“Bây giờ, ngay lập tức Ngay lập tức lái xe đi cho tôi, nếu không thì tay tôi mà run lên, bất cẩn cắt trúng động mạch cổ hay gì đấy thì đừng có trách.”
“Khốn nạn, cô dám ...?” Tô Mộc không ngờ cô gái này lại có thể to gan lớn mật như thế.
Chẳng những cầm dao uy hiếp cậu chủ mà còn dám đụng chạm nữa.
Quan trọng nhất là tay của cô ta đang đặt ở đâu đấy?
Theo tầm mắt như gặp ma của cậu, Vân Hân bỗng quay đầu lại, đến khi cô ý thức được mình vừa mới làm chuyện ngu xuẩn gì thì "xoẹt" một cái thu tay phải về, lừa mình dối người rụt ra sau lưng.
Bộ phận yếu hại bị đánh đau mà trên mặt Tư Không Tước vẫn không chút thay đổi gì, biểu cảm chỉ vặn vẹo trong chớp mắt, sắc mặt thì đen như mực.
Một người đàn ông có lợi hại thế nào thì bộ phận này vẫn yếu ớt như thường, huống chi là dưới lực đạo như thế, suýt nữa đã phế luôn rồi
Mà việc càng làm cho anh tức giận là dưới lực đạo mạnh như vậy mà anh còn có phản ứng
Trong đầu lướt qua một loại hình ảnh khiến anh thấy ghê tởm, lòng Tư Không Tước bỗng buồn nôn, anh phải cắn chặt răng mới không làm cho mình nôn ra tại chỗ.
Sắc mặt anh thay đổi liên tục, đang từ đỏ thành đen, rồi lại từ đen thành đỏ. Anh trợn mắt tức giận muốn nhéo người phụ nữ đột nhiên nhảy lên xe này.
Nhìn ở khoảng cách gần, đôi mắt đen khát máu ấy càng đáng sợ và hung hãn hơn.
Mặt Vân Hân đỏ bừng vì xấu hổ và lo sợ, trái tim cô thắt lại, mồ hôi lạnh chảy đầy ra lưng.
Cô khó xử giật giật khóe miệng, nhanh chóng bụm miệng xin lỗi “Cái đó… xin lỗi… là tôi sơ suất… chỉ là sai lầm nhất thời…” Anh cụp mắt xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt, cho dù mặt cô bị vết bẩn lấm lem nhưng cũng không che được vẻ xấu hổ, ửng đỏ ở trên mặt, cơ thể ấm áp trong vòng tay anh cứng như gỗ.
Không biết vì sao bụng Tư Không Tước đột nhiên yên tĩnh lại, trong lòng cũng không còn cảm giác buồn nôn nữa.
Sự thay đổi đột ngột này khiến anh sững sờ một lúc lâụ
Đôi mắt thâm thúy của anh dần bình tĩnh lại, chăm chú nhìn người con gái đang khó chịu, hoảng sợ này.
Còn về phía Vân Hân, mặc dù trong miệng nói lời xin lỗi nhưng chiếc kéo trên tay trái vẫn đè lên động mạch chủ của người đàn ông.