Thời tiết có hơi hanh khô, mùi thuốc sát trùng gay mũi tràn ngập trong không khí, nhưng chỉ một lúc rồi lại phai đi.
“Tích”
Máy theo dõi nhịp tim phát ra một tiếng cảnh báo ngắn, phá vỡ sự yên lặng đang bao trùm phòng bệnh VRP này, nhưng âm thanh kia lại không gây chú ý cho lắm.
Bởi vì giờ phút này, trong khu phòng bệnh VRP này, nơi có kỹ thuật và cơ sở vật chất luôn được xếp hạng đầu này, nơi mà chỉ những người giàu có, quyền quý mới có thể ở, ngoại trừ cô gái trẻ sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm chặt, thì chẳng còn người nào khác cả.
“Chuyện gì vậy? Sao đau thế?”
Ngón tay trắng trẻo trong chăn bông khẽ nhúc nhích, theo bản năng mà co co lại, sau khi có được chút sức thì cổ tay lại được nâng lên.
Chỉ thoáng nâng lên hai ba tấc, đôi tay kia lại nặng nề rơi về chỗ cũ, cuối cùng vẫn không giơ lên nổi.
Nhưng đối với Vân Hân, bấy nhiêu đấy đã đủ rồi.
“Ha ha ha, mình có cảm giác rồi, mình có cảm giác rồi ”
Sự vui sướng xộc thẳng lên não bộ, dây thần kinh của Vân Hân gần như đồng loạt nổi điên, đua nhau giật giật, làm cho đầu óc cô quay cuồng……
Cơ thể cô bây giờ cực kỳ đau nhức, như thể bị một tảng đá lớn đè lên vậy, đầu cũng đau như búa bổ, nếu là người bình thường thì không chừng đã nhíu mày khó chịu, hoặc thậm chí là ngất lịm đi.
Nhưng mà với Vân Hân, những điều này chẳng là gì cả.
Bởi cô đã chẳng thể nhớ nổi bản thân mình không có cảm giác này trong bao nhiêu năm rồi.
Một năm? Hai năm? Hay là ba năm?
Không, khung cảnh ngoài cửa sổ thay đổi rất nhiều rất nhiều lần, xuân qua, hạ đến, thu đi, đông về, sự thay đổi này lặp đi lặp lại, chắc cũng phải sáu lần rồi.
Nói cách khác, cô bị trói buộc ở cái phòng bệnh này suốt sáu năm trời.
Mà bây giờ, cái cảm giác cơ thể nặng nề lại trở về với cô.
Cô không phải là hồn ma, không phải là quỷ dữ, cũng chẳng phải là linh hồn bị kẹt lại trong phòng này, không được bước ra khỏi cửa.
Đột nhiên, cô nhớ đến việc gì đó, não bộ đang vui sướng bỗng khựng lại.
“Mình bị ma nhập sao? Hay là mình xuyên không? Có khi là sống lại cũng không chừng?”
Nhưng mà việc xuyên không hoàn toàn không thể xảy ra.
Cô bị nhốt ở chỗ này khoảng độ sáu năm, mở mắt nhìn cảnh vật thay đổi, đâu có xuyên tới thế giới nào khác, vậy thì chỉ có thể là bị ma nhập hoặc sống lại thôi.
Nếu bị nhập thì còn đỡ, nhưng nếu cô sống lại thì sao……?
Nếu vậy thì tệ lắm.
Ký ức về mùa hè của sáu năm trước vụt qua, sau vụ tai nạn xe cộ kia, cảnh tượng kinh khủng xảy ra ở phòng bệnh này khiến lông tơ của Vân Hân “dựng đứng” hết cả lên.
“Không được, tuyệt đối không thể để việc đó xảy ra, mình muốn sống, Vân Hân mình phải có máu có thịt mà sống ”
Không cam tâm, thù hận ngập tràn, làm ý chí của cô trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Giống như thú dữ đang giãy giụa hấp hối, ý thức của cô đấu tranh kịch liệt, cho dù đầu đau đến sắp vỡ ra, cô cũng không thèm quan tâm.
“Mình không muốn giống một hồn ma, bị người khác giam giữ trong phòng kín giống trước kia, muốn sống không được, muốn sống cũng chẳng xong.”