⬅ Trước Tiếp ➡
Lăng Nghiên ghép tim thành công
 
“Ai lại đi tắm vào sáng sớm chứ?” Cố Vy Vy nổi giận thanh minh.
 
Phó Thời Khâm uống một hớp nước, nói, “Anh trai tôi luôn tắm trước khi ra cửa vào buổi sáng mà, chẳng phải cô từng đi xem rồi sao?”
 
“…” Cố Vy Vy không nói được câu nào.
 
Bởi vì Mộ Vy Vy quả thật có nhìn lén Phó Hàn Tranh tắm, cho nên bây giờ dù không phải cố ý nhưng cũng không nói rõ được.
 
Chuông cửa reo, Phó Thời Khâm đi ra mở cửa, là Từ Khiêm mang quần áo và bữa sáng tới.
 
Phó Thời Khâm khoác vai Từ Khiêm, chỉ chỉ Cố Vy Vy, “Lão Từ, đoán xem, cô ấy là ai?”
 
Từ Khiêm nhìn anh ta như nhìn một tên ngốc, gật đầu chào hỏi Cố Vy Vy, “ Cô Mộ, đã lâu không gặp”.
 
“Mẹ kiếp, tôi còn chưa nhận ra được, sao anh lại nhận ra?” Phó Thời Khâm không phục.
 
Từ Khiêm không trả lời anh ta, trực tiếp đi đưa quần áo cho Phó Hàn Tranh, lúc đi ra thuận tiện nhặt chiếc dép của cô.
 
Không lâu sau, Phó Hàn Tranh đi ra, anh mặc một bộ âu phục màu xanh da trời được may thủ công, cà vạt màu xám bạc, nút cài tay áo sơ mi tinh xảo xa hoa, từ đầu đến chân đầy vẻ gợi cảm đặc biệt của một người đàn ông “cấm dục”.
 
Anh liếc mắt nhìn Từ Khiêm, “Đồ mang tới chưa?”
 
Từ Khiêm rút một tấm thẻ từ trong túi âu phục ra, “Đã hỏi qua ông cụ Minh rồi ạ, nửa phần kỳ phổ này trị giá ba mươi vạn, cho nên tôi đã chuyển ba mươi vạn vào đây.”
 
Phó Hàn Tranh cầm chiếc thẻ rồi đưa đến trước mặt cô,
 
“Đây là giá của cuốn kỳ phổ này sau khi tăng giá, đây là thù lao của cô.”
 
Cố Vy Vy không từ chối, nhận lấy thẻ, chân thành nói, “Cám ơn… còn nữa… Vừa rồi tôi thật sự không phải cố ý, thật đó!”
 
“Biết rồi”. Mặt Phó Hàn Tranh không gợn sóng.
 
“Biết rồi, không phải là cô cố ý nhìn lén, được chưa?” Phó Thời Khâm nuốt trọn một cái sủi cảo hấp, tiện tay mở tivi, muốn xem tin tức buổi sáng.
 
“…” Cố Vy Vy giận muốn chết.
 
Nét mặt của hai người này rõ ràng cho thấy không tin lời cô nói.
 
Trước kia, Mộ Vy Vy thực sự thèm nhỏ dãi sắc đẹp của Phó Hàn Tranh nhưng bây giờ cô lại không có cách nào nói với bọn họ rằng mình không phải là Mộ Vy Vy, cho nên cô phải chịu trách nhiệm mọi việc làm mà Mộ Vy Vy đã làm trước đó.
 
Từ Khiêm nhìn thấy cô lúng túng nên lên tiếng giải vây, “Cô Mộ có thể giúp tôi lấy chén đĩa được không?”
 
⬅ Trước Tiếp ➡