⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa đặt cơm lên bàn, cửa phòng làm việc mở ra, Phó Hàn Tranh đi ra, ngồi xuống bàn ăn.
 
Cố Vy Vy, “…”
 
Cô thực sự chỉ khách sáo thôi, cứ nghĩ là anh chắc chắn sẽ không ăn cơm cô nấu, ai ngờ anh lại ăn thật.
 
Cố Vy Vy đứng dậy, quay lại phòng bếp, múc một bát cháo cho Phó Hàn Tranh, sau khi ngồi xuống liền giải thích một chút, “Ở đây gần trường học, bà cụ Phó để tôi chuyển sang đây, tôi… ngày mai tôi sẽ đi tìm phòng trọ, tìm được sẽ nhanh chóng dọn ra ngoài.”
 
Có lẽ uống xong bát canh nóng nên thân thể bớt khó chịu, tâm trạng của Phó Hàn Tranh cũng tốt lên vài phần.
 
“Tôi không thường tới đây, cô có thể tiếp tục ở lại.”
 
“Ồ.”
 
Hai người im lặng ăn cơm, đều ăn ý mà không nhắc đến sự việc tối hôm đó.
 
Phó Hàn Tranh ăn xong một bát cháo, hỏi, “Cô dùng cái gì để đổi lấy bức tranh của ông cụ Minh?”
 
Ban đầu, anh đưa ra vô số điều kiện trao đổi, ông cụ Minh đều không đáp ứng, cuối cùng nói với bọn họ là cô mang đồ tới đổi với ông ta.
 
“Ông ngoại tôi để lại một bản kỳ phổ, trong tay ông cụ Minh có nửa cuốn trước, luôn muốn tìm nửa cuốn còn lại.” Cố Vy Vy thành thực nói.
 
Minh Tông Viễn là một người mê tranh, cũng là một người mê cờ.
 
“Vậy bánh kem thì sao?” Cặp mắt đen thâm thúy của Phó Hàn Tranh có phần sắc bén.
 
Chiếc bánh kém đó khiến vợ chồng Wilson phản ứng rất lớn.
 
“Tôi điều tra được từ trên mạng biết được bà Wilson thích loại bánh kem này nên tự làm một ít đưa tới.”
 
Cố Vy Vy cúi đầu khuấy cháo trong bát, bị ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chằm khiến da đầu cô tê dại.
 
Phó Hàn Tranh gật đầu, làm như tin tưởng lời thoái thác của cô, “Cô làm mấy việc này là muốn gì?”
 

Càng nói càng bẩn
 
Cố Vy Vy ngạc nhiên ngẩng đầu, đây là muốn cho cô lợi ích gì sao?
 
“Là bà cụ Phó nhờ tôi đi.”
 
Bà cụ Phó vừa cho cô chỗ ở, vừa cho cô tiền chi tiêu. Cô cũng không thể chiếm tiện nghi, cho nên khi bà hỏi cô có thể đi khuyên Minh Tông Viễn hay không, cô liền đi.
⬅ Trước Tiếp ➡