“Đúng vậy. Đại thần có thiên phú âm nhạc tốt như vậy, chạy đi học điện ảnh, chính là phí phạm của trời, thiên lý bất dung!” Kỷ Trình ra vẻ tiếc nuối rèn sắt không thành thép.
“Muốn học cái gì mà bản thân có hứng thú.” Cố Vy Vy cười khẽ.
Lúc trước, Lăng Nghiên diễn một bộ phim do Cố thị đầu tư, đạt doanh thu hàng chục tỷ trên toàn cầu, lấy vô số giải thưởng, một bước thành thần, trở thành ảnh hậu quốc tế hàng đầu. Nếu muốn kéo cô ta khỏi thần đàn thì phải ở cùng ngành với cô ta. Hơn nữa, cũng chỉ có tiến vào giới giải trí thì cô mới có thể đạt được mục đích trong thời gian ngắn nhất.
Tuyệt sắc nhân gian (1)
Vì một vụ tai nạn giao thông mà sau khi tan làm, Phó Thời Khâm đã bị tắc trên đường gần một tiếng đồng hồ.
Nghe thấy tiếng ho khan của Phó Hàn Tranh ở ghế sau, anh ta liếc qua kính chiếu hậu nhìn người anh trai đã ốm mà vẫn ôm việc, “Anh, hay là anh chợp mắt một lát. Em sợ là chưa đi được ngay đâu ạ.”
Phó Hàn Tranh nhìn đồng hồ, “Đến phía trước thì quay đầu, tới chung cư Cẩm Tú.”
“Vâng.”
Phó Thời Khâm lái xe đến phía trước một đoạn, rẽ vào một đường khác, sau đó lái thẳng tới chung cư Cẩm Tú gần công ty.
Trước đây, khi Phó thị xây dựng khu dân cư đã cắt riêng một khu vực ra để xây dựng một chung cư. Khi nào mà bận quá, không kịp quay về biệt thự Thiên Thủy thì họ sẽ về đây nghỉ ngơi. Có đôi khi Phó Thời Dịch trở lại cũng sống ở đây.
Phó Thời Khâm vừa lái xe vào, ngẩng đầu lên thấy trên tầng có ánh đèn.
“Hình như Phó lão tam đang ở đây…”
Phó Hàn Tranh gấp văn kiện lại, có chút khó chịu nhíu mày, “Trên xe còn thuốc không?”
Phó Thời Khâm đỗ xong, vừa tìm thuốc vừa lải nhải, “Dù có thuốc thì anh vừa uống rượu cũng không thể uống được.”
“Đã sớm bảo anh nghỉ ngơi, giờ thì hay rồi, vừa bị cảm lại vừa đau dạ dày, nếu viêm ruột thừa mà tái phát thì chắc chắn phải đưa anh lên bàn phẫu thuật của Hà Trì đấy.”
Bởi vì gần đây bận rộn đàm phán các công việc cụ thể trong vụ hợp tác sắp tới với tập đoàn Wilson mà người anh trai cuồng công việc của anh ta đã hai ngày cũng không có chợp mắt. Chiều nay, sau khi ký kết hợp đồng xong, mở một cuộc họp dài, lại tham gia một buổi tiệc, bây giờ, cảm nhẹ thành cảm nặng, mà bệnh dạ dày cũng tái phát.
“Không tìm được. Chúng ta lên trước đi, lát nữa để Phó lão tam đi mua.”
Phó Hàn Tranh ho hai tiếng, xuống xe đi về phía thang máy.
Phó Thời Khâm cầm lấy văn kiện, xách laptop chạy theo sau. Thang máy vừa đi lên thì ra trước, nhấn mật mã mở cửa, chân còn chưa vào đã gào lên.
“Phó lão tam, sao em bảo phải quay ba tháng không trở lại mà…”
Vừa đẩy cửa đi vào, nhìn thấy không phải em trai sinh đôi Phó Thời Dịch của mình mà là một cô gái vừa tắm xong, đi dép lê, mặc một bộ áo ngủ màu hồng phấn, còn đang lau tóc. Cô gái có ngũ quan cực kỳ tinh xảo, khuôn mặt xinh đẹp vì vừa mới tắm xong mà ửng hồng, đáng yêu vô cùng.